Entry này dành tặng anh Việt Hoàng - Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Thượng Trạch, anh Đức Hòa - Giáo viên trường THCS Phúc Trạch, anh Rec - người được xem là anh cả của QBO, anh Vũ, anh Mạnh Hà, anh Hải - Hội quán bạn câu Quảng Bình, em Tuấn Ngựa hoang, cùng anh chị em QBO tham gia vào chuyến đi Tân Thượng Trạch tuần vừa rồi...
Với tôi, chuyến đi này được gọi là trải nghiệm... " Đi để trải nghiệm, đi để yêu quê hương..."
Thứ 6, ngày 19/12/2008.
Thú thật, tôi rất lo sợ trước chuyến đi. Bản thân tôi đã gắng sức lên Tân Thượng Trạch đôi lần nhưng đều thật bại. Đã thế, ai ai cũng can ngăn, cũng dấm dứ chúng tôi bằng những câu chuyện khủng khiếp về đường đi, về thời tiết. Không một ai ủng hộ, đã thế, chúng tôi còn mang tiêng là ngông, thiếu thực tế.
Nhưng.
Tôi lúc đó chỉ nghĩ rất đơn giản, cứ gắng hết sức đi, đi đc tới đâu hay tới đó, gắng đc chừng nào hay chừng đó, nhưng phải đi. Phải đi k phải là để thể hiện mình, phải đi k phải là để thể hiện với ai đó, phải đi k phải là liều lĩnh... Mà tôi nghĩ, tôi muốn trải nghiệm. Nói thì có vẻ là câu chữ nhưng thực sự tôi muốn đi. Tôi có cảm giác mắc nợ với trên đó, mặc dù chưa hề gặp, chưa hề quen, nhưng tôi đã hứa. Và tôi k muốn là người thất hứa.
Anh em đồng sức đồng lòng. Thế là cùng nhau lên đường....
11h tối thứ 6 ngày 19/12/2008.
Công việc chuẩn bị đã hòm hòm, hàng hóa, quà cáp, hậu cần đã khá gọi là tươm tất đến mức có thể. Bò lên giường chuẩn bị đi ngủ để mai đi sớm. Nhắn tin cho ai đó để thấy mình đủ can đảm và nghị lực cho ngày mai. Tôi biết, đêm đó nhiều người k ngủ được ...
4h sáng thứ 7, ngày 20/12/2008.
2 chị em đc anh Rec đánh thức, lọ mọ ngồi dậy gói xôi, fa cafe. Phải cảm ơn mẹ rất nhiều vì ủng hộ và cùng tôi chuẩn bị. Tuấn đến đón, 3 chị em cùng ra điểm hẹn gặp đoàn.
Hàng hóa đã hòm hòm
Chất lên xe
Và chúng tôi lên đường.
Đoàn dừng chân nghỉ ngơi, thắp hương tưởng niệm và ăn sáng ở hang Tám Cô
Chúng tôi xuề xòa cười nói động viên nhau, ai cũng bảo rằng lên tới đây rồi nhưng tất cả mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Tôi đọc được nỗi lo lắng trong mắt ai đó. Tôi nghĩ, mình sẽ phải gắng hết mình, ít ra là vì những ánh mắt đó.
Xe bắt đầu vượt qua đoạn hang Tám Cô. Xe chúng tôi chở hàng, đi trước, gồm anh Rec, anh Đức Hòa, anh Hoàng, Tuấn, chị Vân và Tôi.
Mới vào được khoảng chưa đc 1 km. Đường bắt đầu trêu ngươi người.
Nản thực sự. Đá lởm chởm, khập khểnh, xe kẹt cứng. Chẳng biết làm thế nào bây giờ.
Anh em động viên nhau, nhặt đá, chèn đường, anh Hòa và anh Hoàng trở thành 2 hoa tiêu chính, hò nhau đưa xe vượt qua đc đoạn mở màn này
Qua đc đoạn đá, thì lại tới đoạn này
Tôi k muốn và cũng k thể nói nhiều về độ khó khăn của chặng đường lên Tân Trạch. Vì bản thân chúng tôi lúc ấy trên đường cũng chẳng biết phía trước là như thế nào nữa, cứ thống nhất với nhau là cứ đi, đi đc chừng nào có thể. Điều làm tôi vui là trên xe luôn tràn ngập tiếng cười.
Xe sau chúng tôi đã quay về, vì Lexus dù có 2 cầu, chạy dầu, xế xịnh cũng k thể vượt qua đoạn dốc đầu đc. Nên anh em đành quay về Đồng Hới, đổi xe Oát để tiếp tục lên đường. Thế là xe chúng tôi một mình bò vào tới Tân Trạch
Thật khó diễn tả cảm giác của tôi lúc ấy. Mừng đến phát khóc, và thở phào nhẹ nhàng đc một chút. Tôi cũng cảm thấy tự hào, vì mình đã đến đc nơi mà mình muốn.
Vào tới bản, cảm giác ngỡ ngàng choán lấy tâm trí tôi. Tôi k nghĩ, vẫn còn những nơi như thế này. Tân Trạch là một xã chủ yếu là dân tộc Arem, đời sống vô cùng khó khăn và trình độ dân trí cũng vô cùng khủng khiếp. Chúng tôi vào trúng ngày bản có đám cưới của 2 em 14 tuổi, thế là cả bản say rượu. Cảm giác vừa ngỡ ngàng vừa choáng váng cứ vây lấy tôi lúc đi một vòng quanh bản. Tôi gắng ghi lại từng khoảnh khắc ở đây
Hàng đc tập trung gọn gàng ở trường Tân Trạch
Áo ấm mùa đông từ khắp mọi miền đã đến được với các em
Và một điều rất đặc biệt đó là giọng hát của các em. Các em hát hay lắm, giọng hát hay vô cùng. Nhìn những khuôn mặt thơ ngây cất lên giọng hát trong veo, chúng tôi quên hết mệt nhọc.Tôi k biết liệu số phận các em có thay đổi so với bố mẹ các em hay k? Tôi k biết liệu những j chúng tôi làm có thấm tháp vào đâu so với khó khăn mà các em đang trải qua hay k? Tôi thấy người dân ở đây sống vô tư lắm, thoải mái lắm, cuộc sống của họ cứ trôi đi như thế, k bon chen, k tính toán, k tơ hào vụ lợi của ai một cái j. Đôi khi, tôi thèm đc như thế.
Chia tay Tân, Trạch, chúng tôi lên đường vào Thượng Trạch. Thực sự tới lúc này, tôi nghĩ k còn j khó khăn hơn nữa. Nhưng anh Hoàng thì bớt cười, anh Rec tư lự hơn, và anh Đức Hòa phải xuống xe nhiều hơn. Khó khăn lại nối tiếp khó khăn. Trời chẳng chiều lòng người, tự dưng đổ mưa... Se sắt hết cả lòng người. Nhìn đường lầy lội gập ghềnh, nhìn mắt anh Hoàng buồn thăm thẳm, anh Rec trầm tư, tôi thấy thương mọi người, thấy phục nữa. Tuấn vẫn cười, vẫn hát, em mở nhạc Trường Sơn trên xe, mấy anh em lại ngâm nga, gắng hết sức để tiếp tục.
Có ai đi và thấy những kiểu đường như thế này chưa? Nhìn thì cứ tưởng là bùn nhão nhoét, nhưng dưới đấy lại toàn là đá. Kinh k chịu đc. Anh em đùa nhau là có lẽ, nên xem lại định ngĩa đường...
Chúng tôi đến đc Đồn Biên phòng km44 - Đồn Cà Roòng, hoa tươi mang từ Đồng Hới lên tặng các chú trong đồn.
Xe tiếp tục vượt ngầm
Và nằm im. Chẳng biết phải làm thế nào nữa. Đường quá lầy lội và hiểm trở, xe phải nằm lại. Chúng tôi nghĩ, đành qua đồn nhờ nghỉ lại qua đêm vậy, mai tính tiếp. Nhưng anh em vẫn quyết tâm, vẫn muốn tìm mọi cách vào. May thay, lúc đó có một xe chở cát từ trong đó chạy ra, chúng tôi bâu lấy, nhờ vả năn nỉ ỉ ôi đủ thứ để rồi sau đó thống nhất sẽ trả một khoản tiền nho nhỏ, bốc toàn bộ hàng và người lên thùng xe, để đi vào. Quyết tâm đi đến cùng. Mưa rừng lại rơi. Trời chuyển sang nhập nhoạng...
Lên xe. Trời sập tối. Xe lắc lư tiến vào Thượng Trạch. Xóc và lắc kinh khủng, anh chị em bấu vào nhau, ngồi sát vào nhau cho đỡ lạnh. Tôi thấy sợ lắm, chẳng biết sẽ thế nào nữa, tự dưng thấy mình liều lĩnh quá. Anh em bắt đầu trêu đùa tếu táo, hát hò, kể chuyện đủ các kiểu. Cả xe cười nghiêng ngả. Tôi thấy nể phục mọi người quá, những trận cười trên xe khiến mọi người đỡ mệt, đỡ lo hơn. Trời tối thật rồi, chẳng thấy j bên ngoài nữa, xe cứ chạy, cứ xóc, mưa vẫn rơi. Nhìn cảnh lúc đó thực sự k thể nào tưởng tượng nổi. Cả đoàn ai cũng biết, nên ai cũng gắng, lạc quan vô cùng...
Tôi còn tếu táo chụp lại đôi chân của mình
Điều làm tôi áy náy nhất trong chuyến đi này là sự kiện tôi ngất xỉu trên xe. Nghe mọi người kể lại, thực sự tôi ái ngại kinh khủng, trời thì lạnh, mưa, ai cũng mệt, tự dưng tôi lăn ra xỉu, người lạnh ngắt. Cả xe xúm vào che chắn, cầm tay cầm chân, ủ cho tôi ấm lại. Tôi làm cho các anh em lo lắng thực sự, họ lo vì giữa rừng rú thế này, trời thế này, nhỡ ra tôi có chuyện j thì k biết làm sao. Tôi làm cho nhiều người nặng lòng... Nhờ những bàn tay ấm đó, tôi tỉnh dậy ở phòng Giáo viên trường Dân tộc nội trú huyện Bố Trạch. Tôi khóc. Vì Bác sỹ bấm huyệt đau, vì thương mọi người. Tôi chẳng biết nói và làm j nữa cả. Nước mắt chảy ra. Vì giường bên cạnh, chị Vân tôi cũng nằm xuội lơ, k nói năng đc j. Vì anh Hà vẫn cố gắng chạy ra chạy vào trêu cho tôi cười. Vì anh Hoàng vẫn đi lại ngoài cửa phòng chờ tôi tỉnh. Vì các anh em vẫn đang lo lắng mặc dù ai cũng mệt. Chưa bao giờ tôi thấy bất lực với bản thân như thế. Tôi muốn mình phải cố gắng tiếp. Tôi k thể khiến mọi người thêm mệt mỏi vì mình như thế.
Tôi gắng dậy, ra sân trường và tham gia với mọi người. Học sinh trường đã tề tựu đầy đủ
... và những món quà nhỏ bé của chúng tôi lại đc trao đến tay các em
Lửa trại nổi lên
Nhảy sạp
Một đêm ngủ vùi ở Thượng Trạch, thực sự tôi muốn nói chuyện, muốn hỏi han nhưng k đủ sức nữa rồi. Ngủ mê mệt và say sưa. Đêm biên giới lạnh thật....
Sáng. Tôi thức giấc nhờ tiếng kẻng của đồn Biên phòng bên cạnh. Thượng Trạch buổi sáng đẹp lạ lùng, sương đã tan, trời nắng rực rỡ. Đẹp vô cùng. Lại xách may đi loanh quanh kiếm mấy kiểu ảnh
Anh Đức Hòa chăm chỉ thể dục buổi sáng.
Trên này lợn nuôi thả rất nhiều, tôi xí xớn nên bị mấy con heo hắn rượt.
Điệu một chút
Một hình ảnh đẹp ở Ủy ban xã Thượng Trạch
Trận giao hữu bóng chuyền giữa đội QBO + Chi đoàn Giáo viên vs Bộ đội Biên phòng. Với dàn cầu thủ quá chuyên nghiệp, QBO đã thua trắng tay 3 séc mặc dù đã huy động chị em đứng hò hét bên phần sân đội Bộ đội nhằm làm lung lay tư tưởng
Đường về gian nan k kém, lại leo lên thùng xe
Cả đoàn chụp ảnh lưu niệm để ra về.
Lại lấm lem bấu víu nhau vượt qua những cái xóc kinh người của xe và đường.
Xe thì trượt dốc, suýt trôi, chúng tôi đua nhau nhảy ào xuống. Vẫn đang ngơ ngác và chẳng biết chuyện j đã, đang và sẽ xảy ra nữa...
Lại lên xe. Lại điệu và cười đùa với nhau vui vẻ
Tạm biệt Thượng Trạch. Tôi sẽ rất nhớ... Nhớ nụ cười của học sinh, người dân nơi đây
Nhớ ngôi nhà
Nhớ con đường đầy dốc khúc khuỷu
Nhớ buổi sáng nắng vàng tuyệt đẹp.
Nhớ cả những cuộc chia tay đầy tình cảm
Nhớ.... vô cùng....
Tạm biệt Thượng Trạch, đường đi ra lại tiếp tục thử thách chúng tôi, vì đêm thứ 7 trời mưa. Xe lại mắc lầy, may mà có các thầy giáo chạy ra, mọi người hè nhau xác xe, chèn đá, hì hục cả tiếng đồng hồ mới lôi xe ra đc vụng lầy...
Chúng tôi ra tới VQG Phong Nha lúc trời đã tối. Xe lại hỏng k có đèn, nhưng vẫn vui. Đã ai đc thấy cảnh 1 xe có đèn chạy trước, 1 xe tối mù chạy theo sau, rồi tòi ra một cái đèn pin điện thoại Nokia 1200 làm đèn thay ô tô, đã ai thấy 2 xe liên lạc chỉ đạo đi lại qua 2 máy di dộng, đã ai thấy một thầy giáo nhiệt tình tới mức k rẽ vào nhà mà chạy theo hộ tống xe k đèn về tới Đồng Hới chưa?
Về tới nhà, mệt nhoài và rã rời. Nhưng tôi vẫn muốn viết ra những dòng này. K phải để kể khó kể khổ, mà vì tôi muốn nói lời cảm ơn tới mọi người, tới những những bạn thực sự đã sát cánh cũng nhau trong chuyến đi đáng nhớ này. Qua chuyến đi, tôi học đc nhiều, có thêm đc nhiều người bạn, và cũng khám phá ra đc nhiều điều trong con người tôi.
Tôi muốn cảm ơn Tuấn, em trẻ, những lái xe lỳ và nhiệt tình quá. Em có biết cứ mỗi lần xe kêu rắc rắc rụng ra một số thứ, chúng tôi ngồi trên xe xót xa và ái ngại vô cùng, còn em vẫn hát, và cười rất tươi. Em khiến chúng tôi ấm lòng hơn rất nhiều...
Anh Đức Hòa, một người khiến tôi tâm phục khẩu phục. Anh chăm chỉ và cần cù quá, anh k ngại khó, ngại khổ j hết. Có anh, chúng tôi yên tâm. Tôi học đc ở anh sự trầm tĩnh, chịu khó và hiền vô cùng.
Anh Hoàng, cán bộ xã vùng cao. Với tôi bây giờ, anh là một người bạn lớn, một người bạn thực sự. Tôi thương anh, thương các cán bộ lên công tác và làm việc ở trên này. Ở anh, tôi tìm thấy sự chia sẻ. Anh hiền quá, chịu khó nữa. Tôi luôn cầu mong anh sẽ bình yên và hạnh phúc. Chuyến đi này anh trăn trở và lo lắng nhiều, nhưng cũng đã tốt đẹp cả rồi, phải k anh?
Bộ 3 của Hội quá bạn câu Quảng Bình. K chỉ tôi mà toàn đoàn đều quý và cực kỳ ngưỡng mộ 3 anh. Họ lạc quan, vui vẻ, yêu đời và có một phong thái rất thoải mái. Tôi k hiểu thiếu 3 anh chuyến đi vừa rồi sẽ bớt vui như thế nào. Nhớ lắm những màn cười tếu táo của các anh. Cảm ơn anh Hải vì đã ủ ấm, xoa chân xoa tay, đeo dây bạc cho em lúc em ốm. Cảm ơn anh Hà đã lau nước mắt nước mũi cho em lúc em khóc nhè. Cảm ơn anh Vũ vì đã có ý định nướng em nếu xe mắc cạn. Nói k ngoa khi cho rằng các anh chính là người mang lại nụ cười và niềm vui cho cả đoàn trong suốt chuyến đi...
Tôi k có tấm hình nào của Rec, tôi nghĩ Rec cũng k muốn tôi đưa hình hay viết nhiều về anh. Nhưng tôi, và mọi người đều hiểu, anh quan trọng với chuyến đi như thế nào. Tôi vẫn muốn nói " Cảm ơn anh".
Và những gương mặt khác của QBO.
Tâm
Toán
Thủy
Chị Vân.
....
Chúng tôi sẽ nhớ nhau, nhớ chuyến đi này rất nhiều. Chúng tôi có quyền tự hào, vì chúng tôi đã đi, và cũng tôi đã đến.
[align=left]02h46'- 23/12/2008.
Như Quỳnh[/align]
DARE TO DO. AND DARE TO FAIL.HOPE !