T5: Hành trình Tân - Thượng

  

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 5:56 pm

(Tiếp theo và hết)

Chia tay

Một ngày thức khuya dậy sớm để triển khai chuyến đi cho Đoàn, một ngày với nhiều sự kiện dồn dập, dẫm đạp lên nhau, một ngày với bao nổi lo canh cánh trong lòng đã kéo chìm tôi vào giấc ngủ; dập dành, mê man. Tôi thức giấc khi phòng nội trú mới sớm tin mơ đã lắm tiếng ồn, tôi tĩnh ngủ khi sương mai tràn vào cửa sổ mà hai "thầy trò" chỉ chia sẻ một cái chăn chiên; lạnh và oải. Định ngủ nướng thêm tý nữa thì sực nhớ sáng qua vội đi nhưng vẫn kịp lục tủ mang theo cả túi bàn chải đánh răng, vậy là lục đục đi tìm để chia sẻ cho anh em (đoạn ni, ối người cảm động hỉ - sáng ra với 2 bàn tay trắng còn gì :mozilla_cool: ). Vậy là hết ngủ, dù lúc đó mới 5h sáng của ngày chủ nhật quý giá trong tuần.

Buổi sáng ở rẻo cao trông là lạ, nhập nhằng sương-mưa, mập mờ mây-khói, lành lạnh đầu ngày, buôn buốt gió đông. Xúng xính áo quần trong chẳng giống ai, loằng ngoằng chỗ nọ chỗ kia để tận dụng những quảng thời gian quý giá. Đa số anh em từ khu nội trú tỏa đi trăm nẻo, vài người ở lại "tìm hiểu" chuyện bếp núc - những giây phút thanh bình, niềm hân hoan ngày mới. Bữa sáng vội vã với nồi cháo gạo nghi ngút bốc hơi; đứa vào nhà múc trước, đứa về muộn vét song. Chắc cũng lâu lắm rồi mọi người mới có cái cảm giác "nhà đông con không ngon cũng hết" - đầm ấm một gia đình, ký ức "bếp lửa chờn vờn sương sớm" ngày xưa hiện về, nhớ chi lạ.

Hình ảnh

Hình ảnh

Mãi một lúc sau mới sực nhớ: Sáng nay anh em ra chỗ để xe thế nào? Đi bộ 7 cây số đường bùn - không thể? Để chị em quá giang xe máy các thầy ra trước, anh em chịu khó rồng rắn ra sau - làm khó các thầy khi ai cũng túi nọ can kia, đường toàn ổ voi với đá học? Phản xạ theo thói quen, lôi mobi ra ới anh Hoàng, óe, đúng là người từ dưới xuôi lên :smt032 Cuối cùng thì cũng thống được với tay IFA cho anh em lên ben xuất phát lúc 9h (sau mão), khoảng thời gian đó đủ cho anh em vận động thể thao và cũng có thêm chút thời gian để mọi người hàn huyên miền xuôi miền ngược. Không biết các thầy chuẩn bị từ lúc nào nhưng trong khu nội trú có một bình rượu cần rất hoành tráng. Hôm qua uống nhiều nên mệt, sáng nay nghĩ về quảng đường phía trước đã hoang mang, giờ nhìn thấy dung dịch chứa cồn là sợ. Nhưng vì là lễ "chẳng mấy khi bạn đến chơi nhà/trẻ thời đi vắng chợ thời xa" nên tôi nhận nhiệm vụ "nhận quà" từ thầy hiệu trưởng bằng việc "bẻ que" và khơi mào ống hút. Uống một hơi không được, phải uống đủ một cái nắp phích mỗi lần, "thủ tục chi mà lạ" tôi phàn nàn nhưng vẫn vui vẻ làm mấy lượt chiều kim đồng hồ. Phải thừa nhận đã mấy lần uống rượu cần nhưng lần này là bài bản và cảm thấy thú vị, chắc vì thế mà càng lúc uống vào càng thấy hay :mozilla_cool: Say sưa nhưng không được say dày, tôi xin phép rời vòng để ra ngoài lo hậu cần cho anh em trở về.

Hình ảnh
Hình ảnh
Hình ảnh

Không ai nỡ nói lời chia tay nhưng đã đến giờ phải lên Ben, "người ơi người ở đừng về" tiếng ai đó đứt đoạn khi anh em trong đoàn í ới túi xách, ba lô ... Tôi thay mặt anh em trong đoàn đến bắt tay từng thầy cô giáo ở khu nội trú để trở lại miền xuôi, những cái ôm siết chặt truyền lửa tận đáy lòng, những cái nắm tay bịn rịn không thốt nên lời, chao ơi, khó khăn lắm mới nói được lời từ biệt. Bùi ngùi, sâu lắng, thổn thức, diết da, ...

Hình ảnh

Tôi nói với mọi người, chia tay các thầy cô giáo, chúng tôi cũng chỉ cùng nhau thêm một đoạn đường, về Đồng Hới rồi sẽ mỗi người một ngả rẽ, chúng tôi là những người bạn đã gặp nhau trên đường vào đời, tại các sân ga; đồng hương, lòng yêu thương, ... nhưng chúng tôi ai cũng có cuộc sống riêng của mình, sau hôm nay mọi người sẽ quay trở lại với guồng quay cuộc sống. Bản thân tôi cũng như các bạn đồng hành, không ai dám chắc lúc nào thì có thể quay trở lại với mảnh đất này nhưng chúng tôi biết rất rõ một điều: chuyến đi hôm nay dẫu rằng chỉ mới có một đoạn "ngắn" nhưng nó là động lực cho những hành động "dài" của mai sau.

Huế, ngày cuối năm.

Rec
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi camu » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 6:10 pm

@ O Hương Thanh Hóa và 2 O Thuỷ Top, Thuỷ Bê (hai cái tên sau do tôi tự ghép để phân biệt 2 o, nếu các o không thích thì tắt máy đi là xong hết) :

Tôi tên là Cá Mú.
Tên tiếng Hàn là Kim Jong Vu.
Nick của tôi là Cá Khoai (Đợt này lấy nick này vì Cá Khoai ngoài chợ đang được giá, đợi khi mô cá Khoai rớt giá tôi sẽ lấy nick là cá Chỉ Vàng).

Từ bữa đi biên giới về đến nay, tôi bổng dưng . . . nhớ các o đến lạ lùng.
Nhớ o Thuỷ Top tôi nhờ lấy giùm thức ăn nhưng do o . . . theo ăn quá nên quên mất.
Nhớ o Thuỷ Bê lúc đầu tôi tưởng không biết nói té ra lại nói rất nhiều, mà lại nói tiếng Huế nữa chơ, nghe dễ thương muốn chết.
Nhớ o Hương hát thì . . . nhưng lại cứ dành hát hết của tôi.

Nhớ lắm.
Nỗi nhớ mùa đông.

Ở rừng mất 2 ngày, về nhà mất thêm 2 ngày bận tối tăm mặt mũi nữa, rồi đêm qua lại mừng chiến thắng của Tuyển VN nữa nên cũng chưa viết được nhiều những cảm nhận của mình về chuyến đi vừa rồi.

Nhưng cũng có một tý mời các o xem qua :

1. Lên miền biên ải : Viết về những cảm nhận chuyến đi Tân - Thượng Trạch của Cá Mú (chưa xong).

2. Bên lề Tân, Thượng Trạch : Cảm nhận của Mạnh Hà về chuyến đi vừa rồi

2. Lẩu cá Khoai, ăn hoài không chán : Chuyến đi vừa rồi nghe mọi người nhắc nhiều đến cá Khoai nên tôi cố viết cho xong bài này để mọi người . . . "học dọi".

Mời 3 O và mọi người (clik chuột vào) xem qua cho vui nhé.

Xin trân trọng cám ơn
camu
Bạn chí cốt QBO
Bạn chí cốt QBO
 
Bài viết: 120
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 5 07, 2008 6:56 am

Bài viết chưa xemgửi bởi Hoanggia.dai » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 6:37 pm

Mới hôm qua VN tháng, ngày ni em chay ra mạng cùng chia vui. Chỉ thấy duy nhất 1 cảm giác sướng. Nhưng giờ cảm giác khó tả lắm các bác ạ. Đọc topic ni xong là hắn rứa đó.
Em về QB rồi có chi liên lạc em với nghe mấy bác điểm cầu QB.
DT: 0945.565.364

Đằng sau là biển cả, đằng trước là núi cao.
Ta lao lên núi rồi nhảy xuống biển...tắm-thư-giản!
Hoanggia.dai
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 308
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 4 29, 2008 2:59 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi Hoa sữa » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 7:03 pm

camu đã viết:
Hoa sữa đã viết:Hơ hơ hơ yêu cầu của Bác hơi cao nhưng mà càng đông càng ...vui, hơn thế nữa các bác cá là những người quá tuyệt vời . Nếu anh REC đồng ý thì yêu cầu của bác Camu để em lo nhé. Bác có lỡ lời thì cũng khó thay đổi bác nhỉ? Khổ! cổ nhân đã dạy : Sểnh chân , sểnh tay còn cứu được chứ sểnh miệng thì ...khó.


Thiệt không đó, nói cho thiệt nghe Hoa Sữa. Thời buổi lạm phát cơm cao gạo kém này kiếm được một điếu xì gà và một cô gái đẹp là hơi bị khó đó à nghe. Đừng hứa bừa nghe, cho bạn hứa lại đó.

Hey bác Camu! Em luôn biết giữ lời mà. Nhưng mà chưa thấy ý kiến của REC bác ạ.
Yêu hơn mọi yêu thương
Mà cuộc đời đã có...
Hoa sữa
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 425
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 7:36 am

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 8:54 pm

Hi All,

Mình vừa kết thúc phần tường thuật Hành trình Tân - Thượng cách đây mấy phút, một trong các nhiệm vụ mà BDH đã đề ra khi xây dựng chương trình MDAN (thông tin phản hồi). Mọi người tham gia chuyến đi cả off và online có câu hỏi hay bình luận gì thì reply vào topic này. Một tuần sau, mình sẽ tổng hợp thành một bức thư (hình ảnh và bình luận) gửi tặng các trường vì trên đó internet chưa phủ sóng.

Thân,
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi yesterday » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 9:05 pm

Bức ảnh chụp chia tay,hơi tiếc vì lúc đó Thuỷ Th và Hương bận chạy đi giao lưu, không xuất hiện. Anh Rec ko tường thuật đoạn đường về à, vậy là lỡ mất mấy đoạn gay cấn rùi. Đoạn 'phim hành động kiểu Mỹ" về chiếc xe ben, đoạn xe Ford mắc kẹt vì đường lầy phải nhờ các cô thầy giúp sức, cảnh 2 xe hỗ trợ nhau khi xe Oát mất đèn... (chao, nhớ lại thấy xót xa...)
không cần điều tốt nhất, chỉ cần điều đặc biệt
yesterday
Bạn sơ giao QBO
Bạn sơ giao QBO
 
Bài viết: 43
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 12 22, 2008 12:49 pm
Đến từ: Đồng Hới

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 9:20 pm

yesterday đã viết:Bức ảnh chụp chia tay,hơi tiếc vì lúc đó Thuỷ Th và Hương bận chạy đi giao lưu, không xuất hiện. Anh Rec ko tường thuật đoạn đường về à, vậy là lỡ mất mấy đoạn gay cấn rùi. Đoạn 'phim hành động kiểu Mỹ" về chiếc xe ben, đoạn xe Ford mắc kẹt vì đường lầy phải nhờ các cô thầy giúp sức, cảnh 2 xe hỗ trợ nhau khi xe Oát mất đèn... (chao, nhớ lại thấy xót xa...)

Còn nhiều thứ để kể nhưng trong khuôn khổ báo cáo (chương trình MDAN) thì Chia tay là End of report rồi. Mấy đoạn sau không viết theo văn phong tường thuật nữa :smt032 Với cả đoạn sau để dành cho mọi người vào phát biểu cảm nghĩ chứ, toàn là những pha gay cấn còn gì.
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi HuongTH » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 10:43 pm

Chà anh Vũ viết hay ghê. Mà bảo em hát như thế nào cơ? Sao lại chấm chấm lấp lửng thế là không được nhé. Anh thẹn thùng ko lên hát, giờ lại trách em hát tranh của anh. Xấu tính quá
HuongTH
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 7
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 12 23, 2008 6:55 pm
Đến từ: HVBC - TT

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 10:53 pm

Phụ lục:

1. Chân dung những người cán bộ trẻ vùng rẻo cao.

Mặc dù đối tượng hướng đến của Hành trình Tân - Thượng lần này là các thầy cô giáo và các em học sinh nhưng may mắn Đoàn còn được gặp rất nhiều chiến sĩ biên phòng, cán bộ xã, cán bộ y tế, ... đang công tác ở Tân - Thượng Trạch, đa số họ đều ở dưới xuôi lên, cuộc sống thiếu thốn đủ điều nhưng sự gắn bó và trách nhiệm cộng đồng thì rất đáng nể trọng. Entry này tôi không đề cập đến tập thể các thầy cô ở hai trường mà sẽ phác thảo một chút về 2 người bạn - những cán bộ trẻ vùng cao.

Người thứ nhất tên Tuấn, quê ở Nông trường Việt Trung, lên Thượng Trạch làm trạm trưởng trạm y tế xã (tôi không hỏi tuổi nhưng đoán chừng sinh sau năm 1980). Lúc đến Thượng Trạch, cần nhờ trạm y tế cấp cứu cho 2 thành viên của Đoàn, Tuấn đã cử ngay 2 cán bộ của trạm sang khu nội trú chăm sóc mà đúng ra theo nguyên tắc thì Đoàn mình phải khẩn trưởng đưa thành viên sang trạm y tế. Thực ra lúc đó cà cuống nên tôi cũng không để ý đến điều này nhưng sau nghĩ lại thấy mình làm vậy là không phải, định nhờ anh Hoàng dẫn sang trạm để cám ơn mọi người. Chưa kịp đi thì Tuấn đã chạy qua mong Đoàn thông cảm vì lúc đó một mình Tuấn cũng phải cấp cứu cùng lúc cho mấy người vừa khênh từ trong bản ra, vậy là bản thân lại càng thấy áy náy hơn, thôi thì mời anh ly rượu kết giao tình bằng hữu. Cũng đúng hôm đó anh được nghỉ để về thăm nhà nên song hành cả một quảng đường dài. Nhìn anh cùng chiếc xe máy vật lộn trong các hố bùn, mọi người trên xe ai cũng xót xa, nhưng anh thì vẫn cười - chuyện hàng ngày, than vản được gì đâu.

Hình ảnh

Xe máy và ô tô cứ "nhường nhau" đi trước tuỳ từng quảng đường nhưng rồi đều gặp nhau tại Phong Nha, trên đoạn đường mà anh em trong Đoàn gọi là "siêu sao đại lộ" để phân biệt với tuyến đường 20 quyết thắng. Lúc này một trong 2 xe của đoàn bị chập điện, cháy đèn trong khi đêm đã xuống. Tuấn chạy xe qua được 1 khoảng và phát hiện ra điều đó nên đã quay trở lại rồi từ đó "kẹp" cho xe 4 bánh về tận Đồng Hới. Lời cám ơn của mọi người trên ô tô là không đủ trước sự nhiệt tình của anh cán bộ trẻ vùng cao.

Người thứ 2 tôi muốn nhắc đến là Hoàng, quê ở Hoàn Trạch, sinh năm 78, lên Thượng Trạch đảm nhận vai trò phó chủ tịch xã khi tuổi đời chưa đến 30. Tôi chỉ biết Hoàng 10 tiếng khi Hành trình Tân Thượng bắt đầu, vậy mà sau 2 ngày "cùng hội cùng thuyền" đã trở nên quý mến và thân thiết đến lạ. Trong công việc Hoàng luôn có gì đó như là sự nhẫn nại và cần mẫn, với mọi người thì chu đáo và ân cần. Những lúc lo lắng, đôi mắt thăm thẳm sâu và xa xăm, toát lên sự hiền từ nhưng không dễ gì bắt nạt :smt032 Dưới đây là bức ảnh chụp khi ô tô vừa ra khỏi đoạn lắc lư trên đường về, không biết anh đang nghĩ gì nhưng tôi đoán là ạnh rất tâm trạng sau hai ngày với bao sự kiện vừa trải qua.

Hình ảnh

Những nổ lực Hoàng đã làm cho mảnh đất miền tây biên giới trong 1 năm qua và những gì Hoàng đã giúp anh em trong đoàn 2 ngày ở Tân - Thượng dù không đong đếm nhưng đó sẽ là những ấn tượng đẹp theo mãi mọi người khi nhớ về Kỷ niệm của một chuyến đi. Tôi tin là thế.

Đến đây, tôi xin mượn mấy câu trong bài hát "Một đời người, một rừng cây" của Trần Long Ẩn để thay cho lời kết Entry.

Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng,
Gian khổ sẽ dành phần ai ?
Ai cũng một thời trẻ trai
Cũng từng nghĩ về đời mình
Phải đâu may nhờ rủi chịu ?
Phải đâu trong đục cũng đành.
Phải không em, phải không anh ?
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Bài viết chưa xemgửi bởi yesterday » Thứ 5 Tháng 12 25, 2008 11:09 pm

ảnh chụp đoạn anh Tuấn bị mắc lầy trên đường từ Thượng Trạch về. Lúc đó, xe U Oát đã định dừng lại giúp đỡ nhưng anh ý một mực vẫy tay (bảo chúng tôi cứ đi đi, tự tôi xoay xở được (chắc thế)) Vậy mà sau đó xe Oát phải nhờ anh ấy soi đường mới về đến Đồng Hới. Điều này phải cám ơn anh Tuấn lắm đấy(Phủi phui cái miệng của anh nào đó đã từng nạt anh Tuấn nhé!)
không cần điều tốt nhất, chỉ cần điều đặc biệt
yesterday
Bạn sơ giao QBO
Bạn sơ giao QBO
 
Bài viết: 43
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 12 22, 2008 12:49 pm
Đến từ: Đồng Hới

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Năm 2008

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách