Quảng Bình trực tuyến, ngày 22 tháng 9 năm 2008,
Thư ngỏ - chương trình Mùa Đông Ấm Nồng.
Các bạn thân mến,
Là một thành viên gắn bó với QBO - nơi hội tụ của các bạn trẻ là con em Quảng Bình và những người yên mến mảnh đất đầy nắng và gió giữa dải miền Trung – tôi nhận ra rằng; không phân biệt tuổi tác và giới tính, sâu thẳm trong mỗi con người ai cũng luôn đau đáu nỗi niềm quê.
Nhớ về thời con nít của mình, Rec đã viết “Tuổi thơ của tôi là những sáng tin mơ đi ra đồng cùng cha bừa ruộng. Tuổi thơ của tôi là những đêm ngủ nằm ngủ ngồi trên xe bò khi theo cha vào rừng đốn cây về làm củi. Tuổi thơ của tôi là những tối mùa khô canh ớt canh khoai khi chúng được phơi nắng ngoài bãi sông. Tuổi thơ của tôi là những đêm mùa mưa té sấp té ngữa khi mò mẫm bắt ếch trên các cánh đồng bao la nước. Tuổi thơ của tôi là những bữa chầu chực bên nồi cơm bập bều nước, đợi khi nó sôi để hì hục chắt nước ra đánh muối ... ”
Còn KienGiangriver khi vô tình nghe câu hát “Qua nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông quê” đã không nén được cảm xúc của mình để thốt lên rằng: Ký ức tuổi thơ của tôi là tiếng rao của Mạ thuở trước đưa đò trên dòng Kiến Giang "Ai đi chợ khôông.... Ai đi chợ khôông.... ". Tiếng rao đó cứ cất lên mỗi sáng tĩnh lặng trong tiếng gà gáy hoảng chìm dần và lọt thỏm dưới sương sớm bồng bềnh cho đến khi tôi tốt nghiệp cấp 3 Mạ mới được ngơi nghỉ. "Ơi con sông quê con sông quê. Sông còn nhớ chăng như ta ngồi ngóng mẹ..... Bầy trẻ thơ tắm mát dưới thượng nguồn. Một dòng sông xanh chảy mãi đến vô cùng". Giật mình, tôi đang mắc nợ với con sông đã quá nhân hậu và ân tình này!
Ở một bài viết khác, Tocxu đã tâm sự “Quảng Bình sâu thẳm trong tôi là hai mùa mưa, ba mùa nắng với những cơn gió Lào xơ xác vào mùa hè và những con đường làng lầy lội trong cái lạnh tê nguời của mùa đông. Trong tâm trí tôi Quảng Bình là những người mẹ còng lưng, bước chân mòn vẹt cả đường làng để nuôi những đứa con khôn lớn với một hi vọng về một tương lai tươi sáng, là những đứa trẻ chưa đến chín, mười mới sáng sớm tinh sương đã lùa đàn bò ra đồng trên tay cầm cuốn sách với một giấc mơ về một chân trời mới. … Hôm nay, khi ở một nơi rất xa - cách quê hương nửa vòng trái đất, đang ngồi chấm rất chi tiết các bài thi của những nguời bạn trẻ Quảng Bình, những người làm tôi nhớ lại quá khứ gian khó nhưng đầy những ước mơ trong sáng của mình - giấc mơ vuợt qua nghèo khó, giấc mơ cống hiến cho những con người lam lũ xung quanh, tôi cảm thấy những gì mình đã làm là chưa đủ. Tôi, như những người trẻ khác, đang quá bận rộn với những ước mơ và hoài bão của riêng mình, đã có lúc quên đi những giấc mơ thật đẹp, thật cống hiến của một thời ‘dại dột’ ”
Không chỉ Rec, KienGiangriver hay Tocxu mà ai trong mỗi chúng ta cũng đều đã trải qua những tháng năm tuổi thơ nhiều khốn khó ở nơi chôn nhau cắt rốn. Để nay khôn lớn, trưởng thành có công việc và cuộc sống sung túc nhưng mỗi khi nghĩ về nó lòng vẫn chùng xuống; ngậm ngùi, xót xa và thỉnh thoảng hắt ra mấy tiếng thở dài. Để nay xa nhà, đau đáu nỗi niềm quê, mỗi người đều cảm thấy mình như đang mắc nợ quê hương điều gì đó nhưng chưa thể làm được vào lúc này. Phải chăng bởi chúng ta thấy mình quá nhỏ bé giữa dòng đời, quá ép-si-lon giữa những chồng chất khốn khó của quê hương?! Vậy tại sao chúng ta không bắt đầu từ những điều rất nhỏ!? Tại sao chúng ta không kết nối cộng đồng để “nhiều cây chụm lại nên hòn núi cao”.
Cộng đồng QBO đã có những nét đẹp của văn hoá chia sẻ khi xây dựng Quỹ khuyến học trực tuyến hỗ trợ học sinh nghèo, đã phát triển mô hình Sách cho miền cát trắng giúp các em vùng sâu vùng xa có sách đến trường hay những thành công bước của Cuộc thi viết luận bằng Tiếng Anh – là bước đệm chuẩn bị hành trang cho các bạn trẻ tỉnh nhà để hội nhập cùng đất nước thời mở cửa. Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn có thể làm được nhiều hơn thế. Qua những chuyến đi trở về với quê hương chúng ta được chứng kiến và trải nghiệm; ở khắp nơi trên các vùng núi xa xôi của tỉnh Quảng Bình, vẫn có rất rất nhiều gia đình thuộc diện nghèo đói. Mà cái nghèo đói về cơm ăn áo mặc cũng là tác nhân kéo theo cái nghèo về tri thức. Một khi chiếc áo chưa nguyên vẹn, đi học với đôi chân trần giữa cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông thì làm sao các em có thể đến trường để ngồi vào lớp. Chúng ta có chưa thể làm được những việc lớn lao nhưng chia sẻ với trẻ em miền núi rẻo cao bằng những chiếc áo ấm, những đôi bít tất để “sưởi ấm” mùa đông sẽ là điều có thể. Một người là số ít, vài nhóm vẫn chưa phải là số đông nhưng trăm người, ngàn người cùng góp sức thì sẽ ra số nhiều, thành số lớn. Món quà của chúng ta có thể nhỏ về vật chất nhưng nó là niềm khích lệ lớn lao về tình người lối sống để trong tương lai không xa - bằng chính sự nỗ lực của mình các em sẽ vượt qua được những khó khăn của cuộc sống, sẽ vượt qua được đoạn đường gập ghềnh, nhấp nhô sỏi-cát, vượt qua những rặng núi cao nêm đầy lèn đá để không còn sự ngăn cách giữa các em với thế giới đang đổi thay từng giây phút ở bên ngoài.
Từ suy nghĩ đó, tôi viết những dòng này mong có được những người bạn đồng cảm giúp sức cùng Diễn đàn Quảng Bình Online (www.quangbinhonline.com) để thực hiện chương trình Mùa Đông Ấm Nồng - quyên góp đồ ấm cho trẻ em vùng cao - sẽ diễn ra trong quí 4 của năm 2008. Diễn đàn Quảng Bình trực tuyến xin được làm cầu nối để mọi người có thể gửi lòng hảo tâm đến các địa chỉ rất cần sự giúp đỡ mà chúng tôi đã khảo sát trong thời gian qua.
Thay mặt nhóm quản lý diễn đàn Quảng Bình trực tuyến, xin chân thành cám ơn tất cả mọi người.
Rec (Nguyễn Hữu Tình)
Ps: Thư ngỏ có sử dụng, trích dẫn từ một số bài viết của Rec, Tocxu, KienGiangRiver, Riêng và các thành viên QBO




. Ko biết dạo ni REC sắp đc kết nạp Đảng hay răng mà đọc 2 câu nớ cứ như đọc khẩu hiệu.


).