Tác giả bài viết: Dichandat-Sprint (QBFC)
Ảnh: Vespa club QB
Rất nhiều người vẫn thắc mắc “Chiếc xe Vespa này có gì hay ho không? Nhìn nó cũ kĩ thế kia thì có gì mà phải đắm đuối? Mua một con như vậy đâu có gì là không được?”.
Vậy thử ngẫm nghĩ một chút xem nhé.
Để sở hữu một “Con ong cổ” không phải là điều đơn giản. Đầu tiên bạn phải thực sự thích nó, ít nhất phải là thích một điểm gì đó của chiếc xe. Ví như, thích nhất là cái phần hông đằng đuôi, nó có một đường cong mềm mại và đầy đặn y như ... bờ mông của một cô gái; ví như thích nhất là cái bửng trước, nó có vẻ y như một cái yếm đào treo hờ hững trước bộ ngực mơn man của những cô gái vùng Kinh Bắc thủa trước ( mà bây giờ các thiếu nữ hiện đại cũng học đòi sử dụng, nhưng lại không thèm khoác thêm bên ngoài chiếc áo tứ thân như các chị ngày xưa ). Hay ví như, thích được có cảm giác là một viên phi công cừ khôi đang điều khiển phi cơ hạ cánh xuống đường băng - bởi, càng trước của Ves là một thiết kế độc đáo được lấy nguyên bản từ càng hạ cánh của máy bay mà! Cũng có thể bạn thích tiếng nổ garanti của nó - chẳng giống ai - rất giòn và thong thả, không gào thét, gầm rú, không gấp gáp hay hụt hơi. Nó cứ đều đều, đều đều rất đúng vần đúng điệu ...pằm . pằm . pằm...phằm...pằm . pằm. pằm...phằm...chả cần phải bon chen với thời cuộc. Rất nhiều thứ, miễn là thấy thích ít nhất là một điểm gì đó của Ves.
Đó mới là đầu tiên. Còn “tiền đâu”? Tiền ư? Tiền để làm gì? Đúng, tiền để làm gì mà khiến cho khắp dương gian người người mở miệng là nói chữ “tiền”, nhà nhà mở cửa là nghe chữ “tiền”.
Chơi Vespa cổ là đam mê nghệ thuật, là chơi văn hoá, là chơi về lịch sử, là đam mê khoa học và công nghệ. Mà đã nói về nghệ thuật, về văn hoá , về lịch sử thì... vô giá. Vậy thì “tiền” ở đây nó chẳng có nghĩa lý gì cả.
Thế nhưng ở đời, phàm không có “xiền” thì chẳng làm được gì ưng ý cả. Tỉ dụ, bi giờ bạn thích một “con ong” đời mới như LX125 chẳng hạn, tôi nghĩ bạn cũng phải bỏ ra cỡ 3-4 nghìn Mỹ kim – đó là cái giá đã được xác định. Nhưng bạn thích một “con ong cổ" thì muôn vàn lắm. Bạn thích ác-ma, hay tăng-đa, thích súp-pơ, hay súp-rin; thích mini hay thích PX . v.v. và v.v, mỗi loại mỗi đời mỗi giá. Nhìn vậy đó, chứ có con cỡ mươi lăm triệu đồng Việt nam, nhưng cũng có con vài nghìn tiền Mỹ chưa mua được. Tin hay không tuỳ bạn. Như vậy là nói chung bạn cũng cần phải lượng sức xem “tiền” của mình tới “đâu” để có thể sở hữu được một “em” ưng ý.
Ngoài ra, “nghề chơi cũng lắm công phu”, các “em nó” đa phần đều đã “có tuổi”, estrogen đã không sản sinh đều. Do vậy, không có tí “xiền” để thi thoảng bổ sung Anlene cho xương “em nó” cứng cáp, và không bồi bổ cơ thể cho hóc môn estrogen của em nó sản sinh đều đặn thì e rằng...thảm hại cầm chắc trong tay bạn.
Tôi có ông bạn khá là vương giả, không biết nó làm gì mà thật lắm “xiền”. Thôi thì kệ nó, bạn có thì mình mừng, xoi mói làm chi cho mất tình mất nghĩa. Có bận thấy tôi cưỡi Ves của tôi nhong nhong dạo phố, gặp, hắn nhổ toẹt một câu “ôm cái đống sắt vụn thấy cũng khổ hè, nhìn cũng hay hay. Nhưng bỏ ra bảy trăm đồng mua về chưa chắc tao đã quyết chứ đừng nói bảy trăm đô như mi”. Tôi thấy nóng mặt, lặng đi hồi lâu không nói lại được câu gì. Hắn tưởng hay, đế thêm câu nữa “chừ trả mi năm triệu mi có bán không?” Nhã nhặn với bạn tôi trả lời “nếu bạn trả thêm câu nữa thì có lẽ bạn được xe còn mình mất bạn”. Hắn tiu nghỉu - Thật, lắm tiền cũng chỉ để ... đếm.
Tôi lại có thằng cu em bạn, hắn học giỏi, con nhà cực, ra trường nhận được việc làm cũng tàm tạm. Đủ ăn, đủ tiêu, chả có gì là dư dật, cà phê cà pháo mỗi lần gặp nhau tôi đều “giành” trả tiền. Nhìn thấy “con ong” của tôi hắn tấm tắc khen lấy khen để. Nào là xe này bây giờ khá hiếm, anh có được nó coi như cũng may mắn; nào là cái xe thiết kế thật độc đáo, tài tình đến từng chi tiết; nào là ngồi lên nó vi vu thưởng ngoạn tiên cảnh dương gian với một con em ngồi sau thì quên sầu. Và rồi hắn chốt một câu “ nhưng em mà có tiền thì thà sắm con uây-an-pha chạy chắc ăn hơn là con đít vịt này”- Thật, âu kiết xác cũng là cái số.
Thế để mà nói rằng, thích là một chuyện, có tiền là một chuyện, còn để mà sở hữu được “em nó” thì cũng phải có đam mê nữa cơ. Cái đam mê cháy bỏng, cái đam mê đến độ mất ăn mất ngủ nếu chưa có được “em nó”, cái đam mê đến độ có được rồi thì “nâng như nâng trứng, hứng như hứng Vespa” ấy, đam mê đến độ...đến độ...???... đến độ....hâm hâm, gàn gàn – như người đời hay nói vậy đó. Vân vân...và vân vân điều kiện.
Nhưng có một điều kiện hết sức tiên quyết.
Đó là: Nếu là đàn ông mê Vespa, sở hữu Vespa cổ thì ắt phải là một người đàn ông lịch lãm.
Nếu là phụ nữ mê Vespa, sở hữu Vespa cổ thì ắt phải là một người phụ nữ thanh nhã.
Bởi: “Nắng mưa là bệnh của trời, bon bon hay dắt bộ ... ấy thời Vespa”. Đang ngon trớn vi vu, bỗng dưng muốn ...chết máy, là đứng luôn. Thế rồi đứng cả buổi, kể cả giữa trưa oi bức hay dưới mưa tầm tả, mặc cho chủ nhân lúc đó áo quần, chân tay, mặt mũi dầu trộn mồ hôi...vẫn đếch thèm nổ đấy. Hay là một sáng nọ, dắt “em nó” ra, làm một vòng quanh phố, đèo sau yên là cô người yêu váy lụa tơ tằm phấp phới khoe cặp giò trắng mịn màng. Ghé quán cà phê buôn một cữ với bạn bè; xong xuôi tay trong tay với người yêu ra cổng quán lên xe về thì hỡi ôi!!! “em nó” dỗi nữa rồi, không thèm nổ; ghen mà, bà đếch chở cái con mặt thịt kia về nữa cho biết mặt, đừng tưởng váy này xống nọ là qua được bà đâu nhé. Báo hại anh chàng mồ hôi mồ kê nhễ nhại ướt cả lưng áo mà mặt cứ nghệt ra chẳng biết làm thế nào “bên tình bên hiếu” mà.
Rứa đó, Vespa cổ là rứa đó. Rứa mà chỉ cần là người không thanh lịch thì dễ cáu gắt nổi nóng lắm, không biết nhẫn nại là dễ nản lắm nỏ ưng chơi nữa mô; không có lòng vị tha là dễ hắt hủi, bỏ rơi và buồn là ủn mịa nó vào đồng nát lắm lắm.
Vậy chơ mà, bao nhiêu điều kiện khó khăn rứa tại răng bọn các ông các bà lại vẫn cứ lao đầu vào nhỉ. Ừ nhỉ, nhìn lại thì cũng thấy sao sao ấy nhỉ. Chắc hẳn các bạn sau mấy dòng trên cũng thấy chả mấy thích thú gì với cái gọi là “con ong cổ”, là “em nó”, là “vợ hai” nữa đâu. Nhưng biết đâu, sau khi xem tiếp những điều tôi viết về cuộc Hội ngộ Vespa Bình-Trị-Thiên và bè bạn vừa diễn ra hôm mồng 8 tháng 8 vừa rồi ắt sẽ có người thay đổi cách nghĩ. Tôi chắc như vậy. Và chắc luôn một điều nữa, ấy là các bạn sẽ thấy, khi sở hữu được một em Ves cổ rồi thì...tất cả mọi điều đều là đơn giản, vì tất cả bạn bè đều ở quanh ta. Trong khi chờ đợi bài tường thuật về cuộc Hội ngộ Bình -Trị-Thiên khói Vespa đánh lửa bằng mavít này, xin mời các bạn xem qua ở đây chút xíu để phần nào hiểu thêm nhé.
http://caucaquangbinh.com/forum/showthread.php?t=2966





















. 


















