Đại tướng của nước non

  

Đại tướng của nước non

Bài viết chưa xemgửi bởi taczan » Thứ 5 Tháng 8 25, 2011 10:01 pm

Đại tướng của nước non

Mùa thu này, cả nước chứng kiến tên tuổi một Đại tướng đi vào huyền thoại Đại Thọ. Và không ở đâu như Việt Nam, người dân nói đến Đại tướng lại thường nghĩ đến một con người; Võ Nguyên Giáp. Tên ông đủ rộng để đồng nghĩa với danh từ Đại tướng, mà có khi lại rộng hơn danh từ đó.

1. Một trong những bộ óc vĩ đại nhất mọi thời đại của nền quân sự thế giới hiện vẫn được nói là minh mẫn ở viện quân y 108 (Hà Nội). Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Cái tên đó hiện như nguồn cảm hứng của niềm tin, sáng tạo, và đổi mới. Bộ óc siêu phàm về quân sự đó vẫn lan truyền nguồn năng lượng dồi dào của một cuộc đời binh nghiệp vĩ đại. Tên của ông với đa số 90 triệu người dân Việt Nam vẫn lan toả từng ngày giữa mùa thu vĩnh cửu. Ông đặc biệt được mọi tầng lớp nhân dân; trí thức, sĩ phu, nông dân, công nhân…yêu quý. Tên của ông như hoà vào máu thịt của hàng triệu người.
Huyền thoại tướng Giáp vẫn được các đối thủ của ông trên thế giới dõi theo bằng nhãn quan tương kính. Và các vị tướng bị bại dưới tay ông vẫn ủng hộ ông về đường hướng tư duy một cách nể trọng. Đó là cách của những trí thức lớn nghĩ về nhau bằng trí tuệ, sự kính trọng tài năng và thừa nhận sự thật lịch sử.
Tên tuổi của tướng Giáp trở thành nguồn cảm hứng lớn lao cho châu Phi, Mỹ La Tinh, và những phần còn lại của thế giới. Soi xét các nguồn lịch sử được thế giới viết ra, đến thời điểm hiện tại, không có vị tướng huyền thoại nào sống thọ như thế. Và đó chính là cách để thế giới biết rõ về nhân cách cao cả của một con người trước các biến cố thời cuộc.
100 năm thế giới biết đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp, và muôn năm sau, huyền thoại quân sự thế giới của Việt Nam từ một làng quê nhỏ bé giữa vùng chiêm trũng Lệ Thuỷ sẽ vẫn mãi mãi nhắc đến trước thế giới không chỉ là niềm tự hào của người Việt mà đó còn là kho tàng của viễn kiến quân sự toàn cầu chiêm ngưỡng, phân tích. Sẽ có vô số sách báo viết về ông như một trong những con người vĩ đại và bình dị, cao cả và nhân văn.
2.Làng ông ở An Xá, Lộc Thuỷ, Lệ Thuỷ, Quảng Bình. Lần gần đây nhất Đại tướng về thăm quê vào ngày 25-11-2004, cả Quảng Bình vỡ oà, quê hương đón ông trong tiếng còi đoàn tàu Thống Nhất. Ông xuống ga Đồng Hới, nơi mà trước đây, lúc còn trai trẻ, ông cũng từng lên xuống để ngược xuôi Bắc Nam đi hoạt động Cách Mạng. Đến bên hàng xôi, ông hỏi người bán hàng: “O ơi, có xôi nếp lòn không?”. Năm đó ông vào tuổi 93, đã đi khắp nơi của thế giới, vậy mà không thể quên thứ xôi của loại nếp trồng ruộng sâu mà người địa phương vẫn gọi nếp lòn. Ông hỏi rồi mua một vắt xôi, người phụ nữ bán hàng nói cháu biếu ông, nhưng Đại tướng vẫn trả tiền, bà bán xôi nhìn ông rồi khóc. Bà giải thích, Đại tướng đi xa từ trẻ, vẫn nhớ đến mùi vị quê xưa, khiến ai cũng xúc động.
Năm đó ông về, phát biểu trước dân làng An Xá: “Đi khắp mọi miền đất nước, trên các chiến trường xa xôi tình cảm đối với quê hương càng thêm sâu đậm, ra đi trên bờ sông Kiến Giang, làm sao mà quên được cảnh sông núi hiền từ và hùng vĩ. Quê hương, gia đình, hun đúc lên nhân cách của tôi, quyết định con đường đi của tôi…”. Nói đến đó, người làng An Xá đang vây quanh Đại tướng trong sân nhà, khóc oà. Những vị bô lão râu dài, tóc bạc cũng nước mắt nhìn Đại tướng, với họ lúc đó là Đại tướng của làng mình, của bến sông Kiến Giang, của núi non hiền từ, bình dị, lúc đó là Đại tướng của làng ông, là Đại tướng của mỗi hồn người quê hương. Đại tướng cũng lấy khăn thấm nước mắt, nhìn lại bao người bạn nhỏ thơ thuở trước, nay không còn được ai.
Với chất giọng Lệ Thuỷ, Đại tướng nói tiếp: “Ngày xưa Lệ Thuỷ phải trồng lúa su, sông nước tấp nập con cá con tôm, tôi lớn lên cùng những tháng ngày như thế, dù có đi đâu, làm gì, quê hương vẫn là nguồn cội nâng bước tôi trưởng thành”. Lời Đại tướng càng nói, người làng An Xá chân lấm tay bùn càng thương Đại tướng xa quê lâu ngày vẫn không quên bóng dáng quê hương nhỏ bé giữa điệp trùng ruộng lúa cò bay thẳng cánh.
3. Mùa thu này, trí tuệ Đại tướng Võ Nguyên Giáp đập chung nhịp đập đất nước. Dõi theo bao sự kiện trọng đại và đón các đoàn đại biều về mừng thọ. Làng An Xá mừng Đại tướng trường thọ 100 tuổi theo cách riêng của làng, những người già nhất của từng xóm, khăn đóng, áo dài, thắp lên bàn thờ tổ tiên những nén hương ngát thơm, báo cáo tiền nhân người con của làng, Võ Nguyên Giáp đã vào tuổi năm năm toả bóng. Ông Võ Đại Hàm, ở An Xá nói: “Người làng gọi là đại trường thọ, vì trong làng không có ai thọ như thế, đó là hạnh phúc lớn của An Xá, tự hào là quê hương Đại tướng”.
Nhưng tôi may mắn biết một cách mừng thọ Đại tướng ở phía tây dãy Trường Sơn, một cách rất riêng của đồng bào Rục (Thượng Hoá, Minh Hoá). Họ vừa rời hang đá 50 năm, nhưng những câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chiến thắng Điện Biên Phủ, chiến dịch Hồ Chí Minh… được các chiến sĩ bộ đội biên phòng đồn 589 kể không ngừng nghĩ qua mấy chục năm đã in đậm trong tiềm thức đồng bào. Họ làm bữa cơm trắng, cùng ngồi lại, nghe đài, xem tivi nói về Đại tướng rồi râm ran bàn chuyện, và mong Đại tướng sống lâu. Những người Rục đi rừng họ vào hang Mà Ca, nơi mà tổ tiên người Rục từng sống, làm lễ báo cáo thần rừng, thần núi về một con người huyền thoại của đất nước, có sức “trường tồn”-theo nhận thức của người Rục, 100 tuổi là vào thế giới Trường Tồn.
4. Người A Rem cùng chung hoàn cảnh với người Rục, cũng chỉ vừa rời hang đá chưa đến 50 năm, nhưng họ vẫn biết đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Người đứng đầu bản A Rem xã Thượng Hoá (Bố Trạch), từ đầu tuần đã mời bà con dân bản đến hội trường xã, và nói, hôm nay Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm chúng ta. Trình bày xong, ông lấy từ ống nứa chuốt rất đẹp hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chụp cận cảnh, mở ra cho bà con xem và nói: “Đại tướng đến thăm dân bản mình đấy”. Người A Rem ai nấy trầm trồ, rồi hỏi sức khoẻ Đại tướng, hỏi đến việc lúc nào ông trở lại ti vi. Tình cảm đó, với người A Rem là hồn nhiên như cây vẫn lớn trên rừng, như nước vẫn chảy dưới suối. Bởi với họ, từng năm, từng tháng, tên tuổi Đại tướng in đậm vào tâm trí khi nghe cán bộ kể chuyện tướng Giáp giữa đại ngàn.
Có lẻ, thú vị nữa là người Vân Kiều ở xã Ngân Thuỷ, miền tây Lệ Thuỷ đã tổ chức vào thăm hang Ông Giáp trên cung đường 10 nối Đông và Tây Trường Sơn. Họ vào thăm hang động mà ngày xưa Đại tướng vào thị sát tình hình chiến trường Trường Sơn. Hang động thoáng mát, là cơ sở bí mật ngày xưa của đường Trường Sơn huyền thoại. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã vào ở và làm việc nhiều ngày ở đây vào đầu năm 1972 và giữa 1973, người Vân Kiều đặt tên là hang Ông Giáp. Nay họ vào thăm lại hang động này, những người Vân Kiều già nhất kể cho con cháu ngày trước họ được phân công bảo vệ như thế nào, và ngày nay, thăm lại hang Ông Giáp, như vẫn thấy có hơi ấm của Đại tướng đâu đây.
Mùa thu này, đồng bào Việt Nam từ cao nguyên đá Đồng Văn, đến đất mũi Cà Mau lộng gió, từ đại ngàn Tây Nguyên đến vùng duyên hải miền Trung, từ làng bản xa xôi đến biển đảo đất nước, rồi đồng bào ở nước ngoài, nơi đâu cũng mừng thọ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Tên của Đại tướng, đủ lớn để những ai ngưỡng mộ luôn nghĩ về Đại tướng bằng tất cả tình cảm, sự yêu thương, giửi gắm, ngưỡng vọng vô biên. Tên của Đại tướng cũng đủ lớn để những ai nghĩ đến Đại tướng cũng hiểu đó là tên của một con người nhân văn cho tất cả mọi người.

Theo blog Cu Làng Cát
taczan
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 919
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 1 12, 2010 11:57 pm
Đến từ: Bùn đất sau lũ

Re: Đại tướng của nước non

Bài viết chưa xemgửi bởi Casablanca » Thứ 5 Tháng 8 25, 2011 10:10 pm

Bác Taczan không làm phóng viên kể ra hơi phí đấy, mọi thông tin nóng hổi đều được cập nhật rất chuyên nghiệp trên QBO. Chúc mừng QB quê ta đã có một người con tuyệt vời như bác Văn và mong sao những thế hệ trẻ của QB nói chung và QBO chúng ta sẽ tiếp bước truyền thống đó. Chúc Đại tướng mạnh khỏe và mãi mãi là tấm gương cho thế hệ sau của dân tộc Việt Nam. Dân tộc VN muôn năm !!!
"Tự do là ung dung trong ràng buộc,
hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau."
Hình đại diện của thành viên
Casablanca
Bạn tâm giao QBO
Bạn tâm giao QBO
 
Bài viết: 81
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 10 21, 2010 7:43 am
Đến từ: Tuyên Hoá

Re: Đại tướng của nước non

Bài viết chưa xemgửi bởi taczan » Thứ 5 Tháng 8 25, 2011 10:47 pm

Tại hạ xin cám ơn Bác đã quá khen. Đã thế thừa thắng xong lên pót tiếp. Con cũng như mọi người dân quê Bọ xin nói 1 lời rằng: CHÚC ĐẠI TƯỚNG KHỎE VÀ SỐNG MÃI, BẤT TỬ CÙNG NHÂN DÂN VIỆT NAM.

CHỮ "NHẪN" TRONG CUỘC ĐỜI ĐẠI TƯỚNG


Hình ảnh
Tờ báo mình làm, sáng nay có một bài của GS. Nguyễn Lân Dũng, đặt tên là "Đại tướng Võ Nguyên Giáp chăm lo xây dựng đội ngũ trí thức" nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 của ông. Ngồi ở cuộc họp giao ban, mình ngứa mồm định nói rằng: "Bài này, thực không hiểu là viết về "bác Giáp", về GS Nguyễn Lân "bố tôi", hay viết về chính "tôi"- GS Nguyễn Lân Dũng.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại ngậm miệng, nhẫn đi một tí có lẽ là hơn nhất. Chẳng phải là sự trí nhẫn, mà biểu hiện bên ngoài là sự bình thản, đã giúp Đại tướng thượng thọ trăm tuổi, vượt qua bao cơn "bạo bệnh" đó sao.

100 tuổi. Chỉ có sự bình thản đến ghê gớm của một một bản lĩnh phi thường, hoặc một sự nhẫn nhịn hơn người mới giúp người ta có thể chiến thắng cả thời gian đến như thế.

Tác giả Lê Mai đã viết: "Giữa những ngày chiến tranh cực kỳ khốc liệt, ông vẫn chơi đàn piano. Hình như, âm nhạc làm cân bằng con người ông. Ông đã ngồi đệm đàn đàn piano để Nghệ sỹ Nhân dân Tường Vi hát". Giữa mặt trận, một ông Tổng Tư lệnh đệm đàn cho người Nghệ sỹ nhân dân hát bài hát ngợi ca người lính của mình, thật là một hình ảnh xúc động, hiếm có.


Nhưng có nhiều cuộc chiến không ác liệt bởi súng nổ và máu đổ. Có những điều còn đáng sợ hơn cái chết. Có những kẻ thù còn nguy hiểm hơn kẻ thù ngoài mặt trận. Mình rất muốn được hỏi ông rằng: "Ông phải ngồi thiền nhiều nhất là khi nào? Thời chiến hay thời bình?".

Đến nay, vẫn còn tồn tại trong dân gian câu chuyện về "bài thơ chữ Nhẫn" mà cứ 10 người thì 9 cho rằng đó là bài thơ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (người còn lại chắc không biết là của ai). Có những câu thế này:


Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi nhẫn để vẹn toàn
Có khi nhẫn để chớ tàn sát nhau.

(Bản phổ thông dùng chữ "tàn hại"- Tại hạ để chữ tàn sát)

Hình ảnh
Cách đây ít lâu, có người khẳng định đây là bài thơ của Cụ cử Tử An Trần Lê Nhân (1888-1975) người làng Bát tràng đồng soạn giả Cổ học tinh hoa, từng làm quan đốc học tỉnh Hưng Yên. Và bài thơ này sau đó được Giáo sư Trần Văn Hà đọc tặng cho Đại tướng.

Trên tạp chí “Thế giới trong ta”, Giáo sư Trần Văn Hà (người cháu, gọi giáo sư Trần Lê Nhân là bác ruột) đã kể lại trong một dịp đến chúc tết “Thầy Võ" , Giáo sư đã đọc để Đại tướng nghe bài thơ “Nhẫn” này.

Còn Đại tướng khi nghe xong thì vẩn vơ, dáng vẻ trầm ngâm. Nhưng thôi, dù là thơ của ai thì Nhẫn vẫn là một chữ cả đời phải học, dùng trăm năm không cũ, không hết.

Thế đâu là hình ảnh về sự bình thản của ông?.
Hình ảnh
Đoạn dưới đây trích từ bài viết của nhà báo Huy Đức:

"Tiếng vỗ tay như vỡ tung Cung Hữu Nghị Việt Xô khi Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhấn giọng: “Xin chào mừng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thời đó là Tổng Tư lệnh Chiến dịch Điện Biên Phủ, người đã chấp hành triệt để và sáng tạo quyết định của Chủ tịch HCM và Bộ Chính Trị, cùng Bộ Chỉ huy Chiến dịch, chỉ đạo trận quyết chiến chiến lược Điện Biên Phủ giành toàn thắng”. Thật khó biết điều gì đang diễn ra trong lòng Tướng Giáp, từ lâu ông đã có 1 gương mặt rất ít biểu lộ. Nhưng, những giọt nước mắt của những người có mặt hôm ấy thì không thể kềm chế, chúng lăn rất nhanh trên má họ; lăn khi, tiếng vỗ tay vẫn cứ kéo dài. Hôm ấy là ngày 6/5/1994, tại Hà Nội, Nhà nước tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ.



Bài diễn văn dài của Thủ tướng Võ Văn Kiệt chỉ vỏn vẹn có 59 từ nói về Tướng Giáp, lại được viết rất công thức, “rào đón” bằng cả “Bộ Chính Trị” và “Bác Hồ”. Sở dĩ, chúng có thể tạo ra sự rung động đặc biệt đến vậy, là vì đó là lần đầu tiên trong hơn 1 thập kỷ, cái tên Võ Nguyên Giáp lại được nhắc đến trong 1 buổi lễ chính thức. Điện Biên Phủ là 1 chiến thắng “chấn động”, 1 chiến thắng đưa Võ Nguyễn Giáp trở thành 1 bậc tướng huyền thoại. Nhưng, năm 1984, khi chuẩn bị số đặc biệt mừng 30 năm Điện Biên, vào giờ chót, 1 tờ báo lớn đã phải “bóc” hình Tướng Giáp".

Tác giả Lê Mai viết: Năm 1984, giữa lúc thế giới và Việt Nam đang chuẩn bị kỷ niệm 30 năm chiến thắng Điên Biên Phủ thì người ta giao cho ông Giáp kiêm thêm chức phụ trách Uỷ ban Sinh đẻ có kế hoạch. Việc đó, dù quan trọng, nhưng ai làm cũng được. “Họ” ghen tỵ với tài năng của ông, với hào quang của ông, với sự yêu mến của nhân dân dành cho ông?.

“Họ” muốn viết lại lịch sử, muốn phủ định vai trò của ông? “Họ” bảo, thôi cất cái mũ phớt đi được rồi (ám chỉ hình ảnh Võ Nguyên Giáp đội mũ phớt, đứng trước hàng quân). “Họ” tâng bốc, đồng chí (….) là Tổng Công trình sư của đường lối đánh Mỹ và là Tổng Tư lệnh trên thực tế. Chỉ một câu đó thôi, đã phủ nhận hai nhân vật lịch sử là Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp.

Nhà sử học Dương Trung Quốc thì nhớ lại: Năm 2004, vào dịp kỉ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, tôi đã có dịp hỏi Đại tướng về một trong những nhiệm vụ dân sự mà ông đã đảm nhiệm là Chủ tịch Ủy Ban Quốc gia Dân số và sinh đẻ có kế hoạch. Tôi tưởng đấy là câu hỏi "nhạy cảm" nhưng ông cười và trả lời: Chắc có nhiều điều thêu dệt lắm phải không? Thực ra, khi đó, chính anh Tô (Thủ tướng Phạm Văn Đồng) trực tiếp "nhờ" tôi gánh vác vì theo tập quán Quốc tế, với vấn đề quan trọng này thì phải cấp Thủ tướng phụ trách mà anh Tô quá bận. Đối với tôi, đấy là một nhiệm vụ, mà đã là nhiệm vụ thì phải hoàn thành...

Hình ảnh
Mình tin là Sử gia họ Dương đã nói thật. Tin cả câu trả lời của tướng Giáp cũng thật. Nhẫn đã đến độ "Mưa to (coi) như mưa nhỏ. Mưa nhỏ như không mưa" thì quả là đã đạt đến hai chữ TRÍ NHẪN

Liên quan đến quan điểm về chữ nhẫn của Tướng Giáp, trong một cuộc giao lưu gần đây một bạn đọc đã đặt câu hỏi: "Tôi có cảm giác chữ NHẪN xuyên suốt trong Bác Giáp. Nghe nói, Bác Văn luôn khuyên cán bộ dưới quyền phải biết nhẫn, biết kiềm chế?". Bà Võ Hòa Bình, con gái của Tướng Giáp đã trả lời như sau: "Những khi bạn bè, đồng chí, người thân hoặc chính bản thân ông gặp lúc khó khăn, bao giờ chúng tôi cũng thấy ở Ba một thái độ bình thản. Ông điềm tĩnh nhưng kiên quyết làm rõ đúng - sai với niềm tin rằng sự thật và cái đúng sẽ sáng tỏ. Và ông đã truyền cho chúng tôi niềm tin như vậy".


Còn Đại tá Trịnh Nguyên Huân, người mấy chục năm theo Tướng Giáp thì đáp: "Hiểu chữ Nhẫn có rất nhiều cách hiểu. Để mọi người hiểu quan điểm của mình, cần phải thuyết phục và có thời gian. Đấy cũng là Nhẫn. Để thực hiện việc nào đó, cần thuyết phục mọi người để họ hiểu và đi vào hành động, cũng cần thời gian. Đấy cũng là Nhẫn. Trong khoa học, để ra một chính sách một chiến lược về khoa học, có nhiều quan điểm khác nhau, nhưng để đi tới thống nhất, Đại tướng cũng phải thuyết phục. Đấy cũng là chữ Nhẫn". (Trích đến đây thì mình hết kiên nhẫn trước sự kiên nhẫn của Đại tá Huân trong việc giải thích chữ Nhẫn).

Viết đến đây, mình chợt nhớ là mình đã điện hỏi chị Lương Thị Bích Ngọc, đồng hương Quảng Bình và cũng là người tổ chức buổi giao lưu bên Bee. Chị Ngọc rối lên rằng: "Tế nhị lắm! Phải bỏ nhiều câu hỏi lắm". Lại than: "Giờ tao còn đang run đây!".


Vì sao, đến giờ làm một cái giao lưu trực tuyến tôn vinh người Anh hùng dân tộc, vẫn còn phải ngó trước ngó sau, bỏ cái này thêm cái kia vì "tế nhị" thì quả thực, mình không hiểu được.

Năm 1986, nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng phát biểu: "Tất cả chúng ta đều có thắc mắc giống nhau: Kỷ niệm 30 năm chiến thắng Điên Biên Phủ mà không nhắc đến tên đồng chí Võ Nguyên Giáp. Lịch sử là lịch sử, nếu thiếu chân thật, sẽ ảnh hưởng đến đạo lý…Trong đấu tranh tư tưởng, có khi một người nào đó bị đánh giá là sai, rồi với thời gian, ý kiến của người đó chịu được thử thách, là đúng thì chúng ta thẳng thắn công nhận cho đúng mức, bằng không sẽ có trường hợp kỳ quặc sau đây: Người đúng luôn luôn phải sai và người sai luôn luôn phải đúng! Một thứ số mệnh rất khó hiểu”.

Bình luận về chuyện này, tác giả Lê Mai viết: Bản lĩnh lớn của ông là ở chỗ, không bao giờ ông thanh minh cho cá nhân mình bất cứ việc gì. Kể cả với những người “xấu chơi”, ông vẫn giữ thái độ hoà nhã, cư xử nhã nhặn. Bởi, tầm văn hoá của ông cao hơn hẳn họ. Cũng có người không đồng ý với ông điểm này, điểm khác, song đặt mình vào hoàn cảnh của ông để mà hành động, thật không đơn giản chút nào. Hành động bao giờ cũng cao hơn mọi lời nói!.

Bài học lịch sử là: Người nào định xoá bỏ lịch sử, người đó sẽ bị lịch sử xoá bỏ! Đó là quy luật!.
Hình ảnh
Năm nay Vị tướng của nhân dân đã tròn trăm tuổi, nhưng vẫn còn rất nhiều dấu hỏi xung quanh cuộc đời ông. Chẳng hạn, về hồi Mậu Thân, (Nói như nhà sử học Dương Trung Quốc, Mậu Thân là một khoảng trống trong sử liệu), cái hồi mà Hữu Thỉnh viết:


Có trận đánh trở về
Nhìn đống súng thừa như nhìn thừa đũa bát
Thừa đến nỗi những người sống sót
Cũng không nỡ nhận mình là may

Hay câu chuyện Thành Cổ, nơi mà vị Tướng "tiếc đến từng giọt máu của lính" có lẽ đã khóc khi nghe những câu thơ Lê Bá Dương "Đò lên Thạch Hãn xin khua nhẹ/Đáy sông còn đó bạn tôi nằm".

Vì sao hồi Mậu Thân, Tướng Giáp được đưa sang Bungari "nghỉ ngơi"?. Vì sao hồi đánh Thành Cổ, ông lại không được quyết định chiến thuật?... Tất cả đều là những khoảng trống.

Bản thân những gì viết về Tướng Giáp cũng có những "khoảng trống", đến nỗi Nhà thơ Trần Đăng Khoa từng viết: Thực sự vị danh tướng ấy thế nào, số phận ra sao thì cho đến nay, vẫn chẳng có mấy ai biết.


Đoạn kết dưới đây lấy lại của Nhà báo Huy Đức:

Năm 1975, kết thúc chiến tranh.

Năm 1977, Đại tướng Võ Nguyên Giáp được cho thôi chức Bí thư Quân ủy trung ương, thôi Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, những chức vụ mà ông được giao kể từ năm 1946.

Năm 1982, ông không còn là Ủy viên Bộ Chính trị.

Năm 1983, ông được giao kiêm nhiệm chức Chủ tịch Ủy ban Quốc gia về Sinh đẻ có kế hoạch.


Năm 1983, dân gian làm thơ: “Nhà thơ làm kinh tế/Thống chế đi đặt vòng”.
Hình ảnh
Cũng trong năm 1983 ấy, ông về quê, thảnh thơi đi bộ ra chợ Tréo (huyện Lệ Thủy, Quảng Bình). Chợt hỏi: “Bún chợ Tréo chấm ruốc, giờ có còn ngon không?”. Mấy người dân quê nghe “bún chấm ruốc” từ miệng vị Tướng lẫy lừng, không hiểu sao, òa khóc...

Theo Blog Đào Tuấn
taczan
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 919
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 1 12, 2010 11:57 pm
Đến từ: Bùn đất sau lũ

Re: Đại tướng của nước non

Bài viết chưa xemgửi bởi taczan » Thứ 5 Tháng 8 25, 2011 10:53 pm

Võ Nguyên Giáp, hào khí trăm năm

Hình ảnh
Đó là tên cuốn sách mới ra lò của Nhà xuất bản Trẻ, một cái tên sách chuẩn không cần chỉnh. Nxb Trẻ làm cuốn sách này để kỉ niệm 100 năm ngày sinh Võ Đại Tướng. Mình được Nxb Trẻ tặng cuốn này đã hơn chục ngày nhưng bận rộn quá chưa đọc được. Sáng nay thức dậy, sực nhớ hôm nay là ngày Võ Đại Tướng tròn trăm tuổi, mình tìm cuốn sách, lướt qua 472 trang sách, thấy xúc động quá.

“Bên cạnh những sự kiện lịch sử đã quen thuộc với tất cả mọi người mà quyển sách dạng biên niên sử này không thể bỏ qua, 100 đề mục được thể hiện ở đây còn mang lại những thông tin lý thú về cuộc đời Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Hình ảnh
-Tại sao ông lại làm được quá nhiều điều đến thế trong sự hữu hạn của đời người?

-Tại sao những điều ông đã làm được lại tỏ ra nghiệm đúng hơn cả trong sự vô hạn của những phương án?

-Kéo pháo vào rồi kéo pháo ra, lúc thì đánh chắc tiến chắc, lúc lại thần tốc, thần tốc hơn nữa, rồi xây dựng nền kinh tế tri thức làm then chốt bên cạnh chú trọng kinh tế biển đảo…

Người đọc có thể thấy được tính hợp lý và linh hoạt của một cách đánh, một cách nghĩ, một cách làm, một cách sống mang tinh thần Võ Nguyên Giáp, vừa táo bạo phi thường, lại vừa gần gũi tình người. Trên hành trình gian lao và không ngừng nghỉ đó, toát lên một hào khí của một thời đại sôi động của đất nước, mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp là nhân vật nổi bật xâu chuỗi tất cả.”
Hình ảnh
Lời giới thiệu cuốn sách cũng là cách làm sách của Nxb Trẻ, một cách làm sách rất đáng trân trọng

Có rất nhiều lời của cụ Võ đáng ghi nhớ, mình sướng nhất câu trả lời của cụ với lãnh đạo Liên Xô: ” Các đồng chí yên tâm. Chúng tôi có cách đánh của chúng tôi”. Có rất nhiều lời ngợi ca Võ Đại Tướng, mình thích nhất lời của Bác: ” Quân đội ta quen gọi Đại tướng tư lệnh Võ Nguyên Giáp là Anh Cả. Cách gọi thân ái ấy rất đúng với tinh thần và lịch sử của quân đội ta…”. Có lẽ đây là lời khen thành thật nhất của Bác.
Hình ảnh
Giá lãnh đạo ngày nay học tập tinh thần của cụ khi trả lời với các ” đồng chí bốn tốt”: “Các đồng chí yên tâm. Chúng tôi có cách ổn định của chúng tôi”. Là ước vậy thôi chứ chả còn ai chịu học tập tình thần của cụ, vì chả còn ai thực bụng coi cụ là Anh Cả.

Theo Blog Quê choa
taczan
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 919
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 1 12, 2010 11:57 pm
Đến từ: Bùn đất sau lũ

Re: Đại tướng của nước non

Bài viết chưa xemgửi bởi taczan » Thứ 5 Tháng 8 25, 2011 11:10 pm

ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN

Hình ảnh
Năm 1975- Sau giải phóng… Hình như là giữa tháng 5 - mình không nhớ rõ. Bọn mình lúc ấy đang đóng quân ở chợ Quán Gò- Thăng Bình- Quảng Nam. Một hôm, lúc 13 giờ có lệnh tập trung gấp một số cán bộ chiến sĩ của Trung đoàn 31 về BTL Sư đoàn. Không biết có việc gì. Nhưng chắc là hệ trọng.
Bọn mình phải đi bộ gần năm cây số lên BTL Sư đoàn 2 (lúc ấy do Đại tá Nguyễn Chơn làm Sư trưởng) đóng ở một quả đồi thấp cách đường QL 1 gần cây số: căn cứ Tuần Dưỡng- nơi trước đấy ít ngày còn là trại Nỏ Thần của pháo binh đối phương. Lên đến nơi thấy kháo nhau: Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào thăm.
Mình là lính trơn nhưng mừng không thể tả.
Mười lăm giờ, có ba chiếc u-oat từ ngoài quốc lộ rẽ vào. Bọn mình chắc là xe của QK về đón tiếp Đại Tướng nên vẫn ngồi trong hàng quân. Xe dừng lại cách chỗ bọn mình một quãng xa xa. Khi cửa xe bật mở, một người thâm thấp đội mũ cối nhanh nhẹn bước xuống trước, tiếp đến là một ông cao lênh khênh và cuối cùng là Tướng Đoàn Khuê- Chính ủy Quân khu 5 cùng vài người nữa cùng đi nhanh đến chỗ tập trung.
Khi đoàn người gần đến nơi chợt có tiếng hét: “Đại Tướng! Đại Tướng” Vậy là tất cả đứng hết cả dậy vỗ tay, bỏ cả hàng ngũ ùa đến vòng trong vòng ngoài, mồm hô Hoan hô Đại Tướng… ai cũng muốn được đến gần Vị chỉ huy tối cao của Quân Đội.
Đại Tướng tươi cười giơ tay xoay người theo cả bốn phía: “Chào các đồng chí cán bộ chiến sỹ Sư đoàn Hai Anh hùng”
Hình ảnh
Lính tráng cánh mình vỗ tay rầm rập
Rồi hàng quân được tập hợp lại. Đại Tướng đứng nói chuyện trước hàng quân. Đầu tiên Đại Tướng giới thiệu người cao lênh khênh là Thiếu Tướng Cao Văn Khánh, Chính ủy Đoàn Khuê.
Không có mi-cơ- rô loa máy phóng thanh nhưng bọn mình vẫn nghe đầy đủ lời Đại Tướng: Chiến thắng Công lao lớn nhất thuộc về Nhân dân, thuộc về những Chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu hi sinh trong đó có Sư Đoàn 2 Anh hùng…
Lâu rồi mình nhưng vẫn nhớ giọng nói miền Trung thong thả mà ấm áp tạo cho mình một cảm xúc đặc biệt. Vinh dự lớn của đời mình được bắt tay Đại Tướng. Không phải vì được ưu ái hơn những người khác mà vì trước khi chia tay Đại Tướng đã đi dọc hàng quân bắt tay từng người. Bàn tay mềm và ấm. Từ cái bắt tay ấy mình nhận được một tình cảm nồng hậu thân thiết. Như thể người cha đối với con…
Hình ảnh
Hòa bình mấy năm. Thấy người nọ người kia kể công kể sá. Nhưng không thấy Đại Tướng lên tiếng gì. Rồi nghe Đại Tướng không còn là Bộ Trưởng Quốc Phòng mà chuyển sang việc khác… Buồn! Hỏi bạn bè đồng đội cũ ai cũng buồn.
Nghe Thế giới tôn vinh Đại tướng là một trong mười vị Tướng tài nhất trong lịch sử Quân sự thế giới mà mừng. Vì Đại tướng cũng được xếp ngang Xê-da,Na-pô-lê-ong, Trần Quốc Tuấn, Cu tu dop… Mình nghĩ Người cũng là bậc Thánh như Hưng Đạo Đại Vương.
Sử đã chép từ xưa Lý Thường Kiệt, Tô Hiến Thành, Trần Hưng Đạo khi bị đau mà các bậc quân vương vẫn phải đến thỉnh giáo kế sách giữ nước, an dân để thấy ngày xưa các bậc đế vương biết trọng Hiền tài, biết tôn vinh người đi trước. Lịch sử cũng chứng minh ai nghe theo thì nước bền dân mạnh. Ai không nghe theo thì nghiệp Đế suy vong.
Vậy mà Đại Tướng của ta mới hôm nào đã phải đích thân có những kiến nghị để giữ gìn đất nước nhưng liệu đã có người nghe. Thậm chí có những kẻ còn dám buông lời không phải… Và bây giờ điều mà Đại tướng cảnh báo đang dần hiển hiện.
Buồn. Hỏi bạn bè đồng đội ai cũng buồn!
Hình ảnh
Hôm nay Đại Tướng của chúng ta đã tròn 100 tuổi. Tuổi trời cho một ngày cũng quý. Người đã được Trời ban Thiên tước!
Thiên tước trời ban cho Đại Tướng còn hơn tất cả những chức vị trần gian. Vì Thiên tước tuổi 100 ấy không dành cho người thường. Càng không bao giờ dành cho kẻ bon chen ham hố…
Thiên tước ấy là sự ghi nhận của Trời Đất Vũ trụ đối với một con người Chí cao Tâm sáng, Đức độ, Tài năng kiệt xuất… hết lòng vì Nước.
Thiên tước ấy là sự ghi nhận Trời Đất Vũ trụ đối với một tấm lòng Khoan hòa, Nhân hậu, Bao dung, Trí tuệ mẫn tiệp… tận hiếu với Dân.
Thiên tước ấy là sự ghi nhận của Trời Đất Vũ trụ đối với một con người có nếp sống thanh cao, không bon chen trần tục… Trí- Dũng- Liêm- Trinh mọi nơi mọi lúc.
Và Thiên tước ấy là sự ghi nhận của Trời Đất Vũ trụ về sự biết ơn và tình cảm ước muốn của Nhân Dân mong Người Trường Thọ.
Con kính mừng Đại Tướng của Nhân Dân.

Theo blog Hiệu Minh
taczan
Tôi yêu QBO
Tôi yêu QBO
 
Bài viết: 919
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 1 12, 2010 11:57 pm
Đến từ: Bùn đất sau lũ


Quay về • Kinh tế - Chính trị

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến8 khách

cron