Trong một khoảng chuyển mùa, khi cái nóng của mùa hè chưa qua, cái lạnh của mùa đông chưa tới có một cơn gió lưng chừng vậy đó. Heo may!
Em còn nhớ không, mùa thu đầu tiên ta quen nhau. Cơn gió một chiều bất chợt ùa về làm em reo lên:" thich quá" và nhất định kéo anh ra đường. Anh chở em chầm chậm không phải vì lạnh mà có lạnh gì đâu chỉ se se thôi. Em ngồi sau hết xoay bên này rồi lại bên kia chốc chốc lại " thich quá". Đi lòng vòng qua hết dãy phố mặt em đã tái đi rồi mà em vẫn chưa muốn về còn bắt anh phải đi thêm vài vòng nữa.
Thời gian vùn vụt trôi. Đến bây giờ nhìn lại em đã xa mà anh cũng xa. Giữa hai ta chỉ còn một ngọn gió. Gió heo may vẫn thổi về làm sống lại những kỉ niệm xưa.
Thu đến rồi đấy, heo may đã về còn em có về không?












