Hafini đã viết:Úi mạ ơi....Amen đà phật (copyright by ai đó ở QBO)....Câu chốt của HV bần tăng nghe sao hay quá...."Nàng là ai?"...Thiện tai thiện tai...Đúng là nghiệp chướng....
HV ơi, "Biển đời mênh mông, quay đầu là bờ"...đừng gây thêm nghiệp chướng nữa....
Hafini đã viết:Úi mạ ơi....Amen đà phật (copyright by ai đó ở QBO)....Câu chốt của HV bần tăng nghe sao hay quá...."Nàng là ai?"...Thiện tai thiện tai...Đúng là nghiệp chướng....
HV ơi, "Biển đời mênh mông, quay đầu là bờ"...đừng gây thêm nghiệp chướng nữa....
Hoa Vinh ta đã gây ra 7 nghiệp rồi, ta có quay đầu được nửa không(Bơi qua gần đến bờ rồi, quay lại chết giữa dòng thì sao?) Để ta tính khoảng cách bên nào gần hơn thì quay.
Thí chủ chắc cũng đã biết chữ nghiệp. nghiệp ở quá khứ và nghiệp ở trong đời sống này...Đời sống này là bể khổ và sống để diệt cái khổ ấy đi...Muốn diệt khổ là phải tu tập - đây là điều ta thường vấn bản thân. Âu cũng là cái Liển...Huuummm. Ở hàng Đạt Ma rồi nhưng lòng ta rối bời...Bậc chí tôn giác ngộ cho ta cách đây đã 10 năm và chỉ cho ta theo phái Tiểu Thừa - tức là tự tu thân...Được hơn nữa thì theo phái Đại Thừa. Bởi trí huệ còn hạn chế...bị ngạ quỷ, súc sinh sai khiến...ta lại không giữ được thân, phạm phái gới luật
Tửu, Sắc, Khẩu - Câu chuyện này xin kể lại :
Hoa Vinh ta vốn là người thích học võ, trên đường tầm sư học đạo, học qua các môn phái khắp miền trung hải...
Cứ vào môn phái nào là ta lại nhanh chán...không phân biết danh môn chính phái hay tà ma ngoại đạo, học được cái gì thì học cái đã.
Ta cứ nghĩ mình giỏi nên khi nào cũng vanh váo láo toét - Lang bạt giang hồ, ta gặp rất nhiều thấp thủ mà vẫn không thắng được một thấp thủ nào...
Ta nghe người ta nói "Cao thủ đội cái mủ" ta lại muốn có mủ... tìm mua và đội vào cũng không thắng.
Chán ngán...thì có vị ăn mày đi qua nói : - Không cần Thắng là đã thắng...Ta bừng tỉnh và nhận ra ta là người háo thắng nên thường thất bại...
Nghe giang hồ đồn đại "Không thầy đố mày làm nên" - Ta quyết tìm cho bằng được một người thầy nhưng do nhân duyên chưa tới nên ta chỉ gặp được Cô thôi. Ta gọi là Cô Ơi Cô - chính là người thầy à quyên người Cô đầu tiên của ta, Cô nổi tiếng với môn võ "Địa Lý cấp II" - Đến bây giờ ta vẫn thích chiêu "Bản Đồ Thề Giới"
Chuyện tầm sư học đạo mà kể ra đây có khi dài nền ta để vào phần phụ lục.
Ta kể luôn đoạn sa ngã vào Tửu, Sắc, Khẩu.
Sắc từ Ái mà thành, khẩu từ tâm mà hiện, Tửu từ gạo qua lên men chưng cất mà được. Cao nhân nói 1 xị rượu bằng 3 lon gạo.
Quý như thế sao không dùng - muốn võ công cao thì uống rượu vào ,nhưng uống rượu vào thì lại quyên võ công.
Tôi cho Tửu là loại nguy hại nhất. - Tửu thì phải có sắc. Rượu vào lời ra.
Trong 18 vị Sư Phụ của tôi ai cũng uống rượu...không ít thì nhiều. -Lại còn, Trai Vô Tửu như Kỳ Vô Phong. Không uống chúng nó bảo mình ấy à !
À thì uống ! uống vào đi lang thang nganh ngang, rồi sụp xuống 1 cái hang động to tướng (thực ra là hố ga - thoát nước)
Khi ta tỉnh lại thấy toàn hình người màu trắng trên tay ai cũng cầm 1 cây kiếm to như cái kim tiêm.
Nhắm mắt lại ta thấy ta như đang ngồi trên 1 tòa sen, tay cầm quyển kinh- Bạn buộc phải thôi việc.7 nghiệp chướng là như vậy...như vậy.
Bây giờ ta đang tu luyện quả thứ 9.