Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

  
Thảo luận các vấn đề trong cuộc sống và trong QBO.

Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi kts_june1 » Thứ 3 Tháng 3 30, 2010 12:40 pm

ACE vô thảo luận nhé

Lời tòa soạn: 2010 là năm đầu tiên trong "cuộc cải tổ 3 năm ở bậc đại học" được Chính phủ ra chỉ thị, ban cán sự Đảng Bộ GD-ĐT thảo nghị quyết. Tại hội nghị triển khai chỉ đạo của Thủ tướng đầu tháng 3, Bộ trưởng đã "rủ" hiệu trưởng đổi cách quản nhau. Trên diễn đàn chính thống, lãnh đạo các trường ĐH sôi nổi nói chuyện "đổi mới". Với giáo giới ở giảng đường, dưới đây, VietNamNet giới thiệu một tâm tư.

Tôi đã trải qua một năm tập sự vô vàn khó khăn để trở thành giảng viên chính thức của một trường ĐH lớn ở Việt Nam. Mặc dù, sau sáu năm mài dùi tiến sĩ ở nước ngoài, từng đứng bục giảng tại một trường ĐH lớn của châu Âu, cho đến giờ, tôi cảm thấy quyết định trở về nước làm việc của mình đang nhuốm màu sai lầm, vì những điều ở bên ngoài mình.

Những người làm khoa học đích thực đều mong muốn có một công việc đúng với ngành nghề, khả năng chuyên môn mà họ đã học. Thứ hai là có đủ mức thu nhập tương xứng ổn định mà không phải mất thời gian ra ngoài để kiếm tiền và tất nhiên việc này sẽ ảnh hưởng tới thời gian nghiên cứu.

Tôi chỉ xin làm một bản so sánh như thế này:
Một giảng viên ĐH tại Singapore
Làm việc 40h/tuần trong đó tối đa 8h đứng lớp giảng bài
Tối đa "phải" hướng dẫn 2 sinh viên làm tốt nghiệp đại học và 1 sinh viên Master
Lương khởi điểm trung bình 1500 USD đến 3000 USD/ 1 tháng,
Chi phí nghiên cứu một năm ít nhất $10,000. Được toàn quyền sử dụng số tiền vào các vấn đề liên quan đến nghiên cứu, ví dụ: đi hội nghị, thuê mướn sinh viên, mua sắm máy móc,..
Có 1 office riêng, 1 desktop, 1 laptop, 1 đường truyền high-speed Internet. 3 năm đổi máy tính 1 lần; . Gia đình (vợ & con) được sử dụng miễn phí các cơ sở vật chất trong trường
Được toàn quyền quyết định những vấn đề liên quan đến chuyên môn
Nhà trường trả 100% chi phí bảo hiểm y tế (loại tốt) cho cả gia đình (vợ và con).
Cam kết làm việc trong 5 năm, mỗi năm có ít nhất 1 bài báo tại hội nghị quốc tế hàng đầu
Nếu kiếm được hợp đồng nghiên cứu từ bên ngoài thì trả 30% giá trị cho trường & được toàn quyền sử dụng các cơ sở vật chất liên quan


Một giảng viên ĐH Việt Nam
Làm việc tối thiểu 900h/1 năm
Trung bình 20 đến 25 SV/2 giảng viên; hướng dẫn 5 master/ 1năm
2,34 x650 nghìn, trợ cấp 30% lương giảng dạy
Dự án nghiên cứu 30 đến 300 triệu, tùy vào năng lực cá nhân và khả năng “mối quan hệ” đến đâu
Văn phòng chung rộng 20 đến 30 m2, không trợ lý, không lab…
Bị chi phối bởi các quy định, thủ tục hành chính và những mối quan hệ cá nhân “nhạy cảm” trong cơ quan
Bảo hiểm trừ vào lương hàng tháng
Không có cam kết
Còn phải tùy vào mối quan hệ với nhà trường đến đâu

Lương không đủ sống
Chỉ cần nhìn vào bảng so sánh này, tôi cho rằng, mức lương cho một tiến sĩ Việt Nam đã từng nghiên cứu và giảng dạy ở nước ngoài (tức là đã có một chuyên môn và năng lực được khẳng định) hiện đang được Nhà nước trả với tính chất cào bằng ở mức độ thấp nhất thế giới.

Với mức lương này, tôi không đủ sống và không thể nuôi nổi vợ con mình trong điều kiện giá cả đắt đỏ như hiện nay. Đó là chưa kể nếu giảng viên nào còn chưa có nhà hoặc phải cáng đáng toàn bộ chuyện nuôi vợ con, cha mẹ.

Và để tồn tại được, tôi đã mải miết lao vào kiếm tiền đủ mọi cách, từ việc dạy thêm, làm thêm cho các công ty nước ngoài, mặc dù tôi biết cái giá phải trả là rất đắt. Con người nghiên cứu của một tiến sĩ khoa học đúng nghĩa trong tôi cứ mòn mỏi đi hàng ngày bởi những mưu sinh cơm, áo, gạo, tiền.

Ở đâu cũng vậy, tôi nghĩ thế, tốt nhất là được làm gần với chuyên ngành của mình. Thế nhưng ở Việt Nam, cái áp lực về giảng dạy và nghiên cứu trong một trường đại học quá lớn, tôi nhận thấy như vậy, nó không hợp lý.

Một giảng viên tính tỷ lệ phải giảng dạy và hướng dẫn sinh viên là quá nhiều, nhất là giáo viên mới về. Nếu là hệ chính quy, cao học còn đỡ nhưng ở đây là rất nhiều hệ nữa, cao đẳng, văn bằng 2, tại chức… cứ liên miên hết lớp này sang lớp khác. (Phải chăng vì đang là giảng viên tập sự nên tôi cũng được giao nhiều giờ dạy hơn những giảng viên chính thức khác?)

Đáng nhẽ, thời gian người giảng viên có thể dành để nghiên cứu thì lại phải đi hướng dẫn những sinh viên mà trong đó có nhiều người tôi cảm thấy mục đích học tập của họ không phải là lấy kiến thức mà lấy tấm bằng là chính.

Một vấn đề nữa là số lượng người phải hướng dẫn ở vào một thời điểm quá lớn. Ví dụ một tiến sĩ tại một khoa công nghệ thông tin ở đại học một lúc có thể phải hướng dẫn 15 – 20 sinh viên một lúc, thực tập, tốt nghiệp…

Thủ tục “hành là chính”

Một vấn đề nữa khiến một giảng viên trẻ như tôi hết sức bức xúc là thủ tục hành chính trong trường ĐH hiện nay quá nhiều rắc rối về thủ tục. Một người đã làm tiến sỹ ở nước ngoài, thậm chí đã làm trợ lý giáo sư, đã giảng dạy bằng tiếng Anh cho các SV quốc tế, nhưng khi trở về nước người ta lại bắt làm lại từ đầu, giống như một người mới tốt nghiệp đại học ở lại trường, cũng một năm tập sự, cũng kiểm tra thử, nộp báo cáo, thủ tục giấy tờ… Tất cả các việc đó đều chiếm rất nhiều thời gian và gây ức chế cho những người có tài thực sự. Tại sao chúng ta lại phải kiểm tra lại, làm ngược lại, trong khi quốc tế đã công nhận trình độ của anh tiến sĩ đó?

Một năm tập sự của tôi không biết có bao nhiêu lượt người xuống dự giờ, mỗi giờ một ông, từ phòng đào tạo, đến khoa bộ môn, đến viện nghiên cứu.

Trong khi, người ta có thể tổ chức một lần cho bốn bộ phận chức năng này cùng dự một giờ, vừa tiết kiệm thời gian, vừa mang lại hiệu quả.

Thêm nữa, tôi thấy nhiều người có thẩm quyền ngồi dưới không hiểu giảng viên đang giảng về cái gì nhưng người ta vẫn được góp ý về phương pháp giảng dạy, soi ở khía cạnh này, khía cạnh khác…

Cái ưu điểm của tôi ở châu Âu là tinh thần tự do, dám nói thẳng, nói thật thì về VN lại trở thành yếu điểm liên tục bị tấn công và công kích. Trong một năm làm tập sự, tôi đã góp ý nhiều cho khoa và trường, đâm ra, tôi lại trở thành phần tử bị ghét. Họ “soi” tôi từng tý một, từ việc có đi dạy đúng giờ không, ăn mặc đúng quy cách không, dạy có đủ số giờ, số tiết không và “nhăm nhăm” tìm ra những “khuyết điểm tủn mủn” của tôi để gây khó dễ…

“Quota” nghiên cứu theo ekip

Một vấn đề nữa khiến tôi rất thất vọng là thực tế nghiên cứu khoa học ở VN hiện nay. Thứ nhất là tìm được người đồng nghiệp cùng sở thích cùng đam mê là rất khó. Nhiều khi ở VN là chỉ định, là ép anh B, anh C hoàn toàn không cùng sở thích, cùng lĩnh vực…nghiên cứu một đề tài với nhau. Như thế rất khó mà làm cùng nhau được và rất khó có kết quả tốt.

Thứ hai là viết đề cương, nhiều khi ở cấp trường, cấp cơ sở coi thành tựu nghiên cứu khoa học như quota, ví dụ năm nay anh viết đề tài rồi thì sang năm phải để cho người khác, dù là họ viết rất dở nhưng đến lượt thì họ vẫn được làm, nó là như vậy. Thế còn ở cấp cao hơn thì lại gặp phải vấn đề khác, nhiều khi tế nhị, nhạy cảm hơn, nhiều khi có những cây đa, cây đề lớn quá, có khi họ cũng là thầy của những người trẻ đi sau, nên người sau muốn làm thì cũng không được, lại sợ bị mang tiếng là không tôn trọng người đi trước…

Tôi chưa dám nói đến những vấn đề thuộc định hướng của Chính phủ, như hỗ trợ, tài trợ. Nhưng khi có lượng tiền tài trợ cho một giai đoạn thì cái nguy hiểm nhất hiện nay là cách suy nghĩ cách phân bổ đề tài, chia bổ đầu người, bất kể người ta có làm được hay không.

Cái quyền đó lại phụ thuộc vào một số ít người, những người đó lại dựa vào vị trí chứ bản thân họ lại rời xa cái lĩnh vực nghiên cứu từ lâu rồi.

Bỏ ra gần 10 năm để học tập và miệt mài đi theo con đường nghiên cứu, tôi chỉ muốn trở về xây dựng và đóng góp cho quê hương theo những lý tưởng sáng trong nhất của tuổi trẻ. Nhưng với những cản trở “phi học thuật” còn tồn tại nhức nhối trong môi trường giảng dạy và nghiên cứu ở VN như hiện tại, thì những người có tâm và có tài thực sự sẽ lần lượt khăn gói ra đi mà không phải ân hận về bất cứ một điều gì với lương tâm mình.

Anh có cảm thấy mình đã phải thay đổi để thích ứng với môi trường làm việc như vậy?

Bản thân tôi vẫn sống và làm việc theo cách của tôi, nghĩa là mình vào làm việc trong một môi trường nào đó thì không thể bắt nó thay đổi vì mình, mà mình phải tìm cách để thích ứng.

Nhưng thích ứng của tôi là có nguyên tắc, đó là tuyệt đối không bao giờ thỏa hiệp với những cái thuộc về tư cách, bản chất, ví dụ như công việc giảng dạy, nghiên cứu, tôi vẫn làm với đúng tư cách của một nhà khoa học, một giảng viên.

Còn trong trường hợp buộc phải thỏa hiệp để tồn tại thì tôi sẽ nhất định không thỏa hiệp, tôi sẽ ra đi.

Sơn Khê (Ghi)

Nguồn:
http://vietnamnet.vn/giaoduc/201003/Tu- ... on-901185/
I wandered lonely as a cloud!
kts_june1
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 165
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 6 03, 2008 9:34 am

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi math0 » Thứ 3 Tháng 3 30, 2010 10:31 pm

Hê hê hê, cậu còn lâu mới về. Cần gì phải tham khảo ý kiến sớm vậy :smt043 . Nói thê nào nhỉ? Chuyện thường ngày ở huyện ấy mà. Dù sao cũng tâm đắc với đoạn này:
Và để tồn tại được, tôi đã mải miết lao vào kiếm tiền đủ mọi cách, từ việc dạy thêm, làm thêm cho các công ty nước ngoài, mặc dù tôi biết cái giá phải trả là rất đắt. Con người nghiên cứu của một tiến sĩ khoa học đúng nghĩa trong tôi cứ mòn mỏi đi hàng ngày bởi những mưu sinh cơm, áo, gạo, tiền.


Đã từng có một ông cũng là dân "ghiền" khoa học đã từng nói với math0: "Chỉ có thắng điên mới nỡ lòng nào nhìn Vợ con mình bươn chãi góp nhặt từng đồng ngoài xã hội. Còn mình thi vẫn suốt ngày đam mê với cái thứ khoa học 'không nuôi sống được ai' này." Đúng là "Đoạn trường ai có đi đường mới hay"
Non-stop, please
___________________________
Always simple, honest, trust, no lie
Hình đại diện của thành viên
math0
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 1317
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:29 pm

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi kts_june1 » Thứ 4 Tháng 3 31, 2010 10:29 pm

Hê hê hê, cậu còn lâu mới về.

Heheh, ở đây tớ chỉ thảo luận thôi, trước sau gì tớ cũng về. Được cái này mất cái khác mà.
Thấy bài viết này trên Vietnamnet phản hồi rất nhiều. Đang hot! :chan
I wandered lonely as a cloud!
kts_june1
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 165
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 6 03, 2008 9:34 am

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi kts_june1 » Thứ 5 Tháng 4 01, 2010 7:47 pm

Sau tự sự của tiến sỹ ngoại với rất nhiều phản hồi của người đọc. Giờ đến lượt vợ tiến sỹ ngoại lên tiếng!

Những người vợ tiến sĩ 'ngoại' trở về... lên tiếng
"Tự sự nhức lòng của tiến sĩ "ngoại" trở về ĐH lớn" đã gợi được tiếng lòng của những người phụ nữ cùng làm bạn đời với các tiến sĩ đã hoặc đang cùng cảnh.

Chỉ khác, trong khi một phụ nữ thế hệ 8X đang "mơ về nơi xa lắm" một căn nhà riêng và "chưa dám sinh cháu thứ 2", thì người vợ thế hệ 5X của một tiến sĩ ngoại khác khẳng định "mong rằng, tất cả những người có trí tuệ - phân khúc ưu tú trong dân số Việt Nam, hãy nỗ lực để xây dựng đất nước giàu mạnh" từ câu chuyện của gia đình chị.

Vợ tiến sĩ 8X: "Mơ về nơi xa lắm"

Tôi không phải là tiến sĩ, nhưng chồng tôi là một tiến sĩ trẻ từ nước ngoài về, công tác trong mọt cơ quan nhà nước.

Anh ấy là người thông minh và có năng lực.Đồng nghiệp của tôi, ai cũng ngưỡng mộ và cùng có suy nghĩ rằng, chồng tôi lương tháng phải rất cao. Nhưng thực tế, lương của anh ấy chỉ có 4,5 triệu /tháng, trừ tiền nộp cho vợ hàng tháng 3 triệu, và tiền ăn trưa tại cơ quan thì còn ngót nghét hơn 1 triệu/tháng.

Tôi thật sự rất thương chồng. Với số tiền đó, cả ăn sáng và tiêu vặt có khi còn thiếu, nhưng cũng đành chịu vì lương công chức quèn như tôi chỉ được 2 triệu. Chúng tôi không dám sinh thêm con thứ 2 vì sợ rằng lương 2 vợ chồng không đủ nuôi, và mơ ước về một căn nhà riêng là "mơ về nơi xa lắm".

Ngày đêm, tôi thấy chồng làm đề tài này kia, nhưng khi hoàn thành tiền thưởng của cả đề tài đó là 1-2 triệu, và để dồn vào các dịp Tết. Năm nào xông xênh thì được 5 triệu.Tôi biết anh ấy rất bất mãn nhưng...cũng thuộc vào diện cán bộ nguồn, không thể ra đi.

Tiến sĩ có năng lực như chồng tôi nhưng không được ưu đãi như vậy ở Việt Nam không phải hiếm, thậm chí rất nhiều. Tôi thiết nghĩ, nếu Nhà nước không đổi mới cơ chế, trọng dụng người tài thì có lẽ "sánh vai với các cường quốc năm châu" vẫn là "mơ về nơi xa lắm".

Hải Yến

Vợ tiến sĩ 5X: Một đề tài khó!

Nhân gian có câu "có thực mới vực được đạo". Quả thật, khi mà bụng còn đói, thân còn rét thì có lẽ con người ta chả yên tâm làm cái gì cả.

Mặt khác, hãy nhìn vào đất nước Cuba. Một đất nước nhỏ tí xíu, bị cấm vận lên cấm vận xuống bao năm. Một đất nước mà ti vi đen trắng đã là tài sản có giá trị của đa phần gia đình ở ngay thủ đô La Habana. Những người bạn và người thân của tôi đã từng đi Cuba cho biết, người dân Cuba nghèo lắm. Ta còn sướng hơn họ nhiều! Thu nhập của ta còn cao hơn họ nhiều! Nhà cửa của ta đẹp hơn nhà cửa của họ nhiều (trừ mấy cung điện thuộc sở hữu quốc gia).

Ấy vậy mà sao? Các nhà khoa học Cuba đã làm nên nhiều kỳ tích. Chỉ riêng trong lĩnh vực y tế thôi, Cuba sản xuất ra được nhiều loại văcxin, nhiều loại thuốc tốt xuất khẩu được ra thế giới. Tài năng chữa bệnh của các bác sỹ, nhân viên y tế Cuba đã thuyết phục được cả người Anh, người Mỹ, người dân các nước châu Mỹ và trên thế giới đến đó để chữa bệnh. Hễ trên thế giới nơi nào xảy ra thiên tai, địch hoạ cần sự trợ giúp y tế, Cuba lại tổ chức các đoàn bác sỹ và nhân viên y tế đến hỗ trợ. Có những khi, các đoàn cứu trợ của các nước khác không trụ lại được vì thời tiết khắc nghiệt, thì các đoàn Cuba vẫn bám trụ. (Tôi có phim "Bơi ngược thuỷ triều" của ông Tom Fawthrop người Anh quay về y tế Cuba, đã gửi cho VTV1 và đài cho biết đã chiếu). Người Cuba khổ hơn ta, tại sao họ làm được như vậy? Vì tất cả họ tự hào họ là người Cuba, từng người từng người họ xây dựng lòng tự hào đó. Họ thật đáng tự hào!

Chúng tôi đã từng trải qua những điều mà tiến sỹ nói. Sau giờ làm, chúng tôi phải làm thêm những việc gần như lao động chân tay để có tiền nuôi con.

Trong giờ làm, chúng tôi phải làm tốt nhiệm vụ của mình với cơ quan – lòng tự trọng khiến chúng tôi không làm khác được.

Đến một lúc, một người mệt quá, và cũng do tính cách nữa, bỏ ra ngoài làm để có thu nhập cao, hỗ trợ cho người kia phấn đấu một cách chân chính vì sự nghiệp.

Phòng thí nghiệm của chồng tôi lúc đầu là một cái kho cũ kỹ, ngân sách nghiên cứu thì èo uột. Những nỗ lực, lòng nhiệt tình và hoài bão của chồng tôi và các đồng nghiệp đã làm cho một đồng nghiệp nước ngoài làm ở một tổ chức phi chính phủ cảm động. Khoản tiền tài trợ đầu tiên tuy nhỏ nhưng đã giúp phòng thí nghiệm hoàn thành một dự án tốt, khởi đầu cho những dự án và hợp tác to lớn hơn.

Là cán bộ khoa học nghiêm chỉnh, chồng tôi cũng đã là PGS, TS, Cục phó, và đào tạo được những cán bộ có chất lượng – không cần phải luồn lách. Con chúng tôi sau nhiều năm ở Mỹ cũng đã chọn quay về Việt Nam.

Mong rằng, tất cả những người có trí tuệ - phân khúc ưu tú trong dân số Việt Nam, hãy nỗ lực để xây dựng đất nước giàu mạnh!

Phan Vũ Diễm Hằng

Và nỗi lòng của những đức ông chồng

Hoàng Thanh Phong (Hà Nội): Tôi đồng cảm với suy nghĩ của anh

Tôi là nguời đã từng trải qua giai đoạn đó. Làm sao có thể viển vông với những mơ ước tuổi trẻ khi mà một người đàn ông không nuôi được gia đình?

Tôi đã ra ngoài ngay khi vợ tôi sinh cháu thứ 2 chưa đầy 3 tháng. Cuộc sống mưu sinh và những trách nhiệm của người chồng, người cha đã thúc đẩy tôi. Tôi thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại vì khi ra ngoài tôi vẫn cống hiến sức trẻ của mình nhưng ở góc độ làm giàu cho bản thân, cho gia đình, như vậy là cho xã hội rồi. Tôi ủng hộ suy nghĩ ra đi của anh và theo tôi nên có quyết định sớm ta có thời gian xây dựng hướng đi khác cho mình. Đừng để khi nhìn lại quãng đường đã qua, ta lại thấy tiếc và đã quá muộn.

Nguyễn Hoàng (TP.HCM): "Khi đã lập gia đình, công thức lý tưởng của tôi trở thành không tưởng"

Thực sự ngay từ hôm đầu khi đọc bài này, tôi đã muốn chia sẻ với bạn. Tôi hiểu tấm lòng của một người như bạn vì cũng đã từng trong hoàn cảnh đó. Nói ra là dũng cảm, nói ra để thảo luận và hướng tới điều tốt đẹp hơn cho đất nước.

Khi tôi học 8 năm ở nước ngoài, bạn tôi nói rằng ông Đặng nói ở lại là vì nước mà trở về là yêu nước. Tôi thích trở về vì tôi thích cuộc sống và hơi thở VN.

Tôi về nước, lăn xả trong công việc, được Hiệu trưởng trọng dụng, được đóng góp phát triển rất nhiều dự án quốc tế. Cá nhân tôi cũng được phát triển và thành đạt cả chuyên môn, lẫn vị trí trong trường.

Tuy vậy, trong suốt quá trình đó tôi vẫn luôn có các day dứt giống như bạn, bởi mình thấy mới chỉ được sử dụng 40% năng lượng của mình.

Tôi định vị lại mình, ko để người khác tính việc cho mình. Tôi lăn xả trong công việc, nhưng cũng thích phát triển xã hội và tạo thu nhập để ko phụ thuộc vào trường.

Tôi làm dự án nghiên cứu với doanh nghiệp, tôi mở doanh nghiệp riêng, tôi cố gắng trưởng thành các quan hệ mới bên cạnh các công việc ở trường. Thực tế đã đúng khi tôi nói rằng ở trường tôi được sử dụng có 40%, vì tôi thành đạt cả ở trong lẫn ở ngoài.

Điều tôi hiểu ở bạn là bạn đã trúng bả yêu nghề giáo và nghiên cứu. Nên không thể mạnh dạn bỏ nó. Tôi cũng vậy, không thể nào từ bỏ được nghề của mình dù mình có rất nhiều cơ hội khác.

Năm 2006, tổng kết lại tôi thấy rằng để có thu nhập 300 triệu đồng/năm do làm thêm bên ngoài, tiếp tục đóng góp được cho trường (ở mức được đánh giá là cao bằng 200% so với một giảng viên bình thường khác), tôi đã phải làm việc bằng hai, ba so với khối lượng công việc tôi làm tại nước ngoài khi còn là giảng viên bên đó. Chính vì vậy, khi đã lập gia đình, công thức làm việc của tôi trở thành không tưởng. Tôi đành lỗi hẹn và ra nước ngoài sống và làm việc. Cái tôi của tôi đã quá lớn để tôi ko thể tiếp tục làm việc với vai trò công chức nhà nước.
I wandered lonely as a cloud!
kts_june1
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 165
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 6 03, 2008 9:34 am

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi nguoinguon » Thứ 2 Tháng 4 05, 2010 11:53 pm

Trí thức salon?: Cái nhìn ghê gớm của Lê Thị Liên Hoan
Cập nhật lúc 16:29, Thứ Hai, 05/04/2010 (GMT+7)
,

Trong các ý kiến dồn dập gửi tới sau chuỗi bài viết "tự sự nhức lòng của tiến sĩ ngoại trở về ĐH lớn", toà soạn nhận được bài viết của độc giả Lê Thị Liên Hoan. Nhìn sự việc ở góc nhìn khác, độc giả này cho rằng "ở ta, lại có một loại thành phần mới, mang tên mới là trí thức salon". Để rộng đường dư luận, VietNamNet đăng tải ý kiến này:

Ngày hôm nay, tôi thấy ở ta, lại có một loại thành phần mới, mang tên mới là trí thức salon.

Họ salon ở kiểu gì? Kiểu mới nhìn qua thì hiện đại. Họ bằng cấp đầy mình, và kinh ngạc thay đều là bằng thật. Rồi sao nữa? Rồi họ dùng bằng cấp này làm cơ sở để… lấy thêm bằng cấp kia.

Nghĩa là, họ học suốt đời, và suốt đời tham gia các hội nghị này, các diễn đàn nọ, các khóa chuyên sâu khác. Ở đâu? Ở mọi nơi. Nhưng phần lớn ở… Tây mới "khiếp".

Trong các hội thảo như thế, họ cũng chẳng phát biểu gì, mặc dù ai nói họ nghe cũng hiểu. Rồi họ đi từ hội thảo trở về, lập tức bắt tay vào công việc chuẩn bị cho hội thảo khác, vậy thôi. Họ trở thành một loại salon có học.

Cho nên, tôi mới giật mình khi thống kê, biết rằng ở ta có rất nhiều tiến sĩ. Nhưng những gì mà các tiến sĩ ấy làm lại khó biết vô cùng. Bởi lý do chúng vô cùng ít ỏi.

Hoá ra, nếu như có con đà điểu rúc đầu vào cát, thì cũng có con người rúc đầu vào khoa học, để làm một thứ duy nhất: trốn tránh cuộc đời.

Sẽ có người nói, trốn tránh không phải thói quen của người trí thức. Vâng, khi người ta trí thức thực sự. Còn ở đây, như tôi đã nói, người ta trí thức salon. Người ta có bằng cấp, thì với một niềm vui duy nhất là cho người khác ngắm và nhân thể tự ngắm mình.

Xã hội có biết điều này không? Xã hội ở bên Tây thì biết. Đã "chìm đắm" trong đại dương khoa học từ lâu, bên ấy người ta rất quen với các loại… bèo!

Chẳng hạn, nếu bạn ở các nước đó, bạn xưng là tiến sĩ, thì thiên hạ sẽ nhìn bạn với hai con mắt: một là kính nể, hai là nghi ngờ. Lý do họ nghi ngờ? Vì công chúng thừa biết những anh tốt nghiệp đại học không việc làm, chả có cách nào khác tiếp tục học thêm, và rồi cũng có đủ thứ bằng này nọ.

Chính vì vậy, ở bên ấy, khi phỏng vấn, người ta không thích đề cập đến bằng cấp, mà đến những việc đã làm. Đã từ lâu, những xã hội văn minh hiểu rằng khoa học cần phải được ứng dụng. Mất tính ứng dụng, kiến thức chỉ còn là một mớ trưng bày, và để… ngồi lên.

Nhưng trong xã hội ta, nơi khoa học chưa phát triển ở bậc cao, ánh hào quang của nó vẫn còn lấp lánh, thì vẫn nhiều anh nhanh chóng lợi dụng điều này.

Các anh đó tranh thủ biến kiến thức thành một thứ đệm hoặc chăn bông êm ái. Để ngủ ngon và để khỏi làm gì. Từ lúc nào, họ biến mình thành một thứ salon thực sự, họ vừa là ghế vừa là kẻ… ngự lên.

Chả lẽ, không ai phát hiện ra chuyện đó? Có chứ. Nhưng tâm lý người ta hay tha thứ. Bởi salon có nhiều kiểu không tiện lắm, nhưng vẫn cần có để cho sang!

*
Lê Thị Liên Hoan Link
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một lúc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay
Hình đại diện của thành viên
nguoinguon
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 1321
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 5 31, 2007 10:35 am
Đến từ: Rốn trời

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi math0 » Thứ 3 Tháng 4 06, 2010 12:41 am

nguoinguon đã viết:Xã hội có biết điều này không? Xã hội ở bên Tây thì biết. Đã "chìm đắm" trong đại dương khoa học từ lâu, bên ấy người ta rất quen với các loại… bèo!

Chẳng hạn, nếu bạn ở các nước đó, bạn xưng là tiến sĩ, thì thiên hạ sẽ nhìn bạn với hai con mắt: một là kính nể, hai là nghi ngờ. Lý do họ nghi ngờ? Vì công chúng thừa biết những anh tốt nghiệp đại học không việc làm, chả có cách nào khác tiếp tục học thêm, và rồi cũng có đủ thứ bằng này nọ.

Chính vì vậy, ở bên ấy, khi phỏng vấn, người ta không thích đề cập đến bằng cấp, mà đến những việc đã làm. Đã từ lâu, những xã hội văn minh hiểu rằng khoa học cần phải được ứng dụng. Mất tính ứng dụng, kiến thức chỉ còn là một mớ trưng bày, và để… ngồi lên.



Thiển cận.
Non-stop, please
___________________________
Always simple, honest, trust, no lie
Hình đại diện của thành viên
math0
Ở chùa một mình
Ở chùa một mình
 
Bài viết: 1317
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:29 pm

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi kts_june1 » Thứ 3 Tháng 4 06, 2010 8:36 am

Bài viết có cái nhìn hơi phiến diện nhưng cũng có lý của nó. Ở VN mình có ko ít người chỉ lý thuyết xuông mà ko có chút kình nghiệm thực tế nào. :smt043
I wandered lonely as a cloud!
kts_june1
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 165
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 6 03, 2008 9:34 am

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi focus » Thứ 3 Tháng 4 06, 2010 9:19 am

Nhiều nơi có "mật độ tụ tập anh tài dày đặc", mình thấy nhiều TS ở nước ngoài về, đc bằng TS xong đc cơ quan/tổ chức/nhà trường bố trí cho làm ..... quản lý hành chính. hehehe. Thế là bao nhiêu uyên thâm chuyên môn coi như tịt, suốt ngày ngồi ký nhận hồ sơ, công văn :smt017. Mình đảm bảo khoảng vài năm không cập nhật (nhất là các TS về khối Khoa học kỹ thuật) thì coi như gần về more còn gì.
Vấn đề là cơ chế, cơ chế mấy bác ự, cơ chế nó đập chết ước mơ

@math0, KTS: Bài viết của đồng chí Liên Hoan gì đó họ đúng là chỉ nhiền phiến diện đến các TS mà họ biết nên đánh đồng vàng lẫn đồng thau. miềng cũng thấy nói hơi quá đáng. Tuy nhiên ghi nhận 1 ý kiến phản biện
1. Đơn giản không có nghĩa là không đẹp.
2. Cần nói đúng sự thật, lời ton hót chỉ biện hộ cho s gi to <focus>
Hình đại diện của thành viên
focus
Bạn không thể rời QBO
Bạn không thể rời QBO
 
Bài viết: 3476
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 11 23, 2006 4:04 pm
Đến từ: Đồng Hới

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi saokhue » Thứ 4 Tháng 4 07, 2010 12:52 pm

Mình đồng ý với LTLH (hay là Lê Hoàng?), hiện nay có một bộ phận là trí thức salon. Có lẽ là họ giỏi nhưng người ta chưa thể hiện cái giỏi đấy :D :D .
Không dám mạn đàm là tốt nghiệp ở nước ngoài nhưng học xong đại học không xin được việc làm thì tranh thủ thời gian đi học cao học ở VN nhiều vô thiên lủng.
Mời các bạn ghé thăm và ủng hộ Shop áo mùa đôngShop ga chống thấm dành cho những nhà có trẻ em của mình nhé
saokhue
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 596
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 12 07, 2007 3:52 pm

Re: Tự sự nhức lòng của tiến sĩ 'ngoại' trở về ĐH lớn

Bài viết chưa xemgửi bởi Rec » Thứ 4 Tháng 4 07, 2010 5:17 pm

saokhue đã viết:Mình đồng ý với LTLH (hay là Lê Hoàng?), hiện nay có một bộ phận là trí thức salon. Có lẽ là họ giỏi nhưng người ta chưa thể hiện cái giỏi đấy :D :D .
Không dám mạn đàm là tốt nghiệp ở nước ngoài nhưng học xong đại học không xin được việc làm thì tranh thủ thời gian đi học cao học ở VN nhiều vô thiên lủng.

@ saokhue: LTLH là bút danh của Lê Hoàng, đạo diễn phim "Gái nhảy" một thời đình đám và hiện là "Thiên thần Áo trắng" đang chiếu vào giờ vàng của VTV3 vào các ngày 2-3-4. :smt043

Đi học cũng là một nghề, ừ, có sao đâu :rock: Vấn đề là điều đó thuộc về số đông hay chỉ số ít rồi quy nạp mà thành!
Bút, Nghiên, Sách, Vở suốt đời không ngừng, nghỉ.
Cơm, Áo, Gạo, Tiền hôm sớm mấy đếm, đong
Hình đại diện của thành viên
Rec
Quản trị viên QBO
Quản trị viên QBO
 
Bài viết: 7718
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 5:13 pm
Đến từ: T.Trấn Cồn rậy :)

Trang kế tiếp

Quay về • Vấn đề & Thảo luận

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến92 khách