gửi bởi Nguyễn Huy Quang » Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 11:17 pm
..."để gió cuốn đi"...
Mọi người lần lượt ra về. Các thành viên QBO ở lại. Lúc này, mệt mỏi, bơ phờ mới hiện lên trên từng gương mặt qua nhiều đêm thao thức, nhiều ngày vất vả lo cho cả 2 hoạt động lớn tiếp nối nhau của QBO. Nguyễn Hữu Tình trên đôi chân tập tễnh đi về phía tôi. Giọng em chùng xuống: " Chiều nay, em về Huế, các bạn cũng ra Hà Nội rồi, chị có dặn gì bọn em không ? ". Những chữ cuối của Tình đánh thức cả một miền ký ức sâu thẳm trong tôi. Đã lâu, rất lâu lắm rồi, tôi để cho những giấc mơ bồng bột, dại khờ mà biết bao trong trẻo của tuổi trẻ thích cống hiến, thích làm một điều gì đó cho quê hương, đất nước ngủ yên trong cuộc đời chật chội và lắm bon chen. Tôi-với cái tôi nhỏ bé che khuất cả những giấc mơ đẹp đẽ của mình, biết nói gì với các em, với tuổi trẻ sắp đi qua của mình. Tôi với chỉ với một việc làm cỏn con kể ra thêm xấu hổ, biết "dặn dò" gì đây với các em - những người mà tôi vô cùng cảm phục. Trên đôi chân tật nguyền, Tình đã lặn lội đến với các em học sinh nghèo trên khắp mọi vùng quê, đã không ngại ngần cùng các bạn cuả mình gõ cửa từng nhà xin sách cho các em học sinh nghèo trên quê hương của mình. Tình còn cả gánh nặng của một người chồng, một người cha và chương trình làm luận án tiến sĩ tại Áo đang dang dở...Nhiều thành viên của QBO cũng vậy, họ đã tạm gác lại những công việc bộn bề của mình, 2,3 giờ sáng vẫn vào mạng, vẫn làm việc cần mẫn, tất cả vì QBO, vì sự lớn mạnh của diễn đàn và trên tất cả là vì quê hương nghèo khó nhưng rất đỗi thân thương của mình.
Tôi bỗng nhớ đến những dòng Linh viết cho tôi: " Sau cuộc thi này, em sẽ không tham gia các hoạt động của QBO nữa vì phải tập trung vào công việc chuyên môn, nhưng em luôn nhớ về nó như " nơi ta ở chỉ là nơi đất ở..." Nó đã cho em rất nhiều. Từ nay, em không chỉ nhớ về Quảng Bình với "ba mùa nắng và hai mùa mưa..." mà còn đong đầy những kỷ niệm rất đẹp. Em hy vọng rằng có những thí sinh cuộc thi này, một ngày nào đó trong tương lai, sẽ nghĩ về Quảng Bình như cách nghĩ " bồng bột" của em và muốn làm một điều gì đó, dù rất nhỏ bé cho quê hương. Em sẽ theo dõi và rất vui mừng nếu một ngày nào đó thấy được thành công của những cái tên như Minh Nguyên, Nhật Phương...với một cảm giác mình đã từng gặp và chia sẻ được một chút kinh nghiệm cho họ".
Tôi chợt buồn và...sợ. Vâng, có thể lắm chứ, một ngày nào đó những giấc mơ "bồng bột", "dại khờ" qua đi, ngọn lửa trong trái tim tuổi trẻ sẽ không còn ấm nóng mãi bởi trăm ngàn lý do khác nhau. Tôi không dám nói ra nỗi sợ trong lòng mình rằng QBO sẽ ra sao ngày ấy ? Tôi chỉ biết "dặn dò" một điều vừa bất chợt hiện ra:
- QBO phải có quỹ để hoạt động Tình ạ. Em không thể để các bạn lần nào cũng phải góp tiền đi lo việc chung như thế. Nhiều bạn không có điều kiện kinh tế, nếu lâu dài, như thế không ổn đâu. Muốn có qũy ban quản lý các Box cần phải tăng cường kêu gọi tài trợ, và trích ra trong số đó để làm quỹ hoạt động.
Tình lặng lẽ gật đầu, tiếng dạ khẽ khàng đến mức tôi có cảm giác nó chưa kịp thoát ra đã bị gió cuốn đi. Trong tâm trí tôi chợt hiện lên bài thi EWC rất đẹp của thí sinh Trần Thị Thu Hà. Trong bài thi ấy, em đã dịch sang tiếng Anh toàn bộ lời của ca khúc " Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
"... Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay
...Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống ?
Vì đất nước cần một trái tim
Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời... "
(Trích : QBO - họ là ai?. Tg: Trần Hồng Hiếu)
Cuộc đời chỉ là một chuỗi những cơ hội ngẫu nhiên . Cái khó là nắm bất cơ hội mà hành động . Đừng bao giờ để vuột mất."Không phải ngày nào bạn cũng gặp cơ hội may đâu " . (George Besnard-Shaw )
Sống vui tươi danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
¯`•.(¯`•.♥ღ♥◘♥QuangMinh♥◘♥ღ♥.•´¯).•´¯