Lê Thị Mỹ Ý- mỗi ngày một nỗi buồn

  

Lê Thị Mỹ Ý- mỗi ngày một nỗi buồn

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 8 13, 2008 4:32 pm

LÊ THỊ MỸ Ý

Sinh ngày 29.05.1978 tại Huế
Nguyên quán: Đồng Hới - Quảng Bình
Bút danh: Lê Mỹ Ý(*)

Đại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VI
Từng công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP Huế (*)

Nơi ở: Tp.HCM
Nghề nghiệp: Nhà báo

Tác phẩm: (*)
Thơ Khi em mười chín- NXB Thuận Hoá 1998.
Căn phòng và bóng tối - Nxb Phụ nữ 2008

Về nhà thơ Lê Thị Mỹ Ý
Nguyễn Quang Thiều viết: "Không có mặc cảm của giới tính, không có thái độ phản kháng về nữ quyền, không nỗi cay đắng cho những mối tình giang dở, không có hành động của sự nổi loạn tâm lý...ở đó, trong những bài thơ này của chị tôi đã đọc, chỉ có những bài ca của thân phận, của cái đẹp và những giấc mơ vang lên giản dị, đằm sâu và đẹp biết bao. Nó vang lên lặng lẽ từ mọi cây cỏ, sỏi đá, từ mọt dòng nước tới bầu trời, từ mọi hơi thở và từ mọi khoảng tối của đời sống kỳ diệu này. Chỉ những điều như thế mới đủ quyền năng để chứng thực chị là một thi sỹ."

Hoàng Hưng viết: "Thế là cô đã quyết định. Từ giã giấc mơ búp bê, quá nhanh chóng thấy mình là chiếc đèn cũ không còn thể nào cháy sáng, chưa chi đã nhìn ra sự dở hơi của hồi tưởng... Sau khi "chợt nhận ra anh không là mặt đất", cô quyết định "vẫn đứng bằng hai chân", quyết định tựa vào chính mình mặc dù "mỗi ngày một buồn, mỗi ngày một ước ao mỗi ngày một ân hận...mỗi ngày một cô đơn một thở hắt một cúi mặt một khóc thầm". Cô bảo rằng mình đã sẵn sàng đi diễu qua đời sống nhàm chán này "trong bộ áo quần bọc thép". Và đó chính là cơ hội của Thơ. Thơ Lê Thị Mỹ Ý đã bật ra từ vô vọng, nhất là từ rối trí, khi cô không biết "tựa vào đâu tôi em tựa là gì tôi em...". Cô góp vào Thơ một giọng nữ cô đơn của thời Việt Nam đô thị hoá."


(*) Cần bổ sung. Thanks
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Giới thiệu một số tác phẩm của nhà thơ Lê Thị Mỹ Ý

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 8 13, 2008 4:35 pm

Giới thiệu một số tác phẩm của nhà thơ Lê Thị Mỹ Ý

Cuộc chia tay tháng năm


Nghĩ về nhau bằng những con đường
Những con đường ngập nước
Từ nơi ấy, mọi đứa trẻ đã ra đi
Theo những dấu chân bò
Đong đầy lũ loăng quăng không bao giờ lớn.

Rồi rủ nhau cài lên số phận mình
Tóc vàng hoe ngậm vòng nguyệt quế
Những chiếc lưỡi ăn sim và gió
Sẽ trèo lên đồi cao.

Bước đi quen bấm gót gió Lào
Những đứa trẻ trở về, soi mặt trời trong nước
Vẫn thấy chiếc bóng mình cùng lũ loăng quăng
Không bao giờ lớn.

Và trong một buổi chiều
Những con đường ngập nước
Đang làm cuộc chia tay tháng năm
Bằng những dấu chân bò khô khốc.

12. 5. 2001
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 5 Tháng 8 14, 2008 12:01 pm

Hình ảnh

Đây là chân dung của Lê Thị Mỹ Ý trong tập thơ "Căn phòng và Bóng tối" (2008)tham dự Giải thưởng “Lá trầu”, giải thưởng thơ dành cho phái nữ đầu tiên từ trước đến nay do Quỹ “Lời vàng Eva” khởi xướng, hợp tác với NXB Phụ nữ.

Đây là những dòng viết về Lê Thị Mỹ Ý trong blog của Nguyệt-ca:

"Ở tập “Căn phòng, và bóng tối” của Lê Mỹ Ý, một miền Trung cát trắng mênh mông nơi quê hương tác giả lại đậm nét, đặc biệt ở phần một có tên “Đi bộ một mình”. Dòng chảy thơ chầm chậm, miên man, trong sự lặng lẽ đó đôi lúc vụt lên những trạng thái thảng thốt, những nổi u hoài khó gọi thành tên.

Khi những tia mặt trời rụng xuống/ Chúng tôi ngủ trong thói quen, uống trong thói quen và đi tiếp trong đêm. (Dưới những chiếc bóng)

Và không thể thiếu những vẻ đẹp mong manh cổ điển của hoa, của gió, của những đám mây.

Sáng nay bầu trời giăng mờ sương/ Như một dải khăn voan mỏng/ Lững lờ buông trên những tàng cây/ Rồi cuốn lại từ góc phố này/ Đến chầm chậm mái nhà kia/ Bằng những ngón tay hồng xinh đẹp. (Khoảnh khắc)

Không còn bảng lảng, mê man, Lê Mỹ Ý đưa ta về thế giới thực của một người đàn bà ở phần hai “Khoảng tối dưới mặt trời”. Một tâm thế đàn bà đúng nghĩa ở cái tuổi ba mươi và đang hiện hữu trong thời đại chúng ta, với những khát khao, ước muốn, muộn phiền, trăn trở, nhưng không còn ở trong không gian của thiên nhiên, núi đồi mà là những bức tường, căn phòng hiện đại, với “email”, “weekend”, “máy tính”.

Những bông hồng rồi cũng sẽ héo/ Trên đôi môi cầu hồn/ Lễ an tang các giấc mơ/ Lần lượt diễn ra/ Những tưởng tượng đắn đo/ Lần lượt chết trên màn hình 160 kí tự/ Cuộc tình rã rời từng cây số cảm xúc/ Vượt ngưỡng viễn thông/ Nghẽn mạch. (Chùm thơ tình tháng 4 – Hoa ngày ba tháng tám).

Lý do của sự thay đổi ấy, nói như nhà thơ Giáng Vân trong Lời đề tựa: “phải chăng là từ cuộc ra đi theo nghĩa đen, từ quê hương miền Trung bình lặng, sự mơ mộng của chị đã bị ném vào cuộc sống gay gắt, phũ phàng của đô thị đang hiện đại hóa. … Đó là hai mặt của một bản thể - là chị - người đàn bà – thời của chúng ta.”


Cũng theo Nguyệt-ca, chị Mỹ Ý ở Tp.HCM và là một nhà báo, ngoài sáng tác thơ còn viết nhiều truyện ngắn và đã xuất bản những sách riêng. Đọc nguyên bản bài viết của Nguyệt ca Ở đây
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 5 Tháng 8 14, 2008 12:09 pm

Khúc ca bầy đom đóm
Tặng PVM

Mang trên mình đôi cánh mầu trắng bạc
Bầy đom đóm bay đêm
Như những đứa trẻ vừa mới sơ sinh
Chưa kịp nhuộm cứng đôi cánh của mình đã chập chững tập bay tìm luồng sáng.

Bầy đom đóm bay dọc những con đường
Nơi vầng trăng ẩn khuất vào tán lá
Và cánh đồng ngoại ô sực nức mùi rơm rạ
Xa xa bên bờ nước chiếc thuyền neo không một bóng người.

Bầy đom đóm bay đi cùng giấc mơ biển khơi
Của linh hồn con thuyền suốt một đêm bập bềnh trên sóng
Chúng mơ những giấc mơ giống nhau về những ngày biển động
Về những ngọn gió nhỏ nhoi đã góp thành bão tố phong ba.

Đấy là những gì đã làm nên biển cả bao la
Bí mật thiêng liêng đôi cánh kia vẫn còn hứa hẹn
Một tia nắng ban mai nhẹ nhàng đến
Làm hồng rực giấc mơ của bầy đom đóm.

Trong buổi bình minh trong suốt ấy
Lấp loá những con đường tập bay
Và không một ai còn nhớ rõ giấc mơ đêm qua
Ngoài tiếng ì ầm suốt đêm dội vào đám cỏ.
HN 27. 8. 2001
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 3 Tháng 8 19, 2008 5:40 pm

Bài hát tạ ơn

Mặt trời mọc trên đỉnh núi hân thưởng
Những tia nắng cuối cùng một ngày sắp tắt
Xanh mướt mùa thu đồng lúa reo lên lời tạ ơn chân thật nhất
Chiếc nón cũ rạng rỡ những nếp nhăn nhọc nhằn.

Và gần hơn, gần hơn
Ngọn gió nồm nam
Nhỏ bé tựa chính tôi đang một mình ca hát
Mặc kệ gương mặt Người hằn lên gương mặt
Vùn vụt lướt qua ô cửa đường dài.

Tôi không biết những gì đang diễn ra quanh đây
Sự lặng im trong cuộc hành trình suốt đời mong ước
Hay những vách núi chụm đầu vào nhau như một chứng tích
Rì rầm chuyện xưa.

Những câu chuyện xưa hơn những chiếc rễ hoang sơ
Xưa hơn vẹt mòn, xưa hơn biến đổi
Xưa hơn sự lặng im đang lặng lẽ lùi dần phía sau đỉnh núi
Và một vì sao đậu xuống vành nón cũ roi rói tươi nguyên.

Những gì đang diễn ra, những gì lặng im
Lời thỉnh cầu của khát khao hằng sống
Cả những cơn mơ tôi không có bao giờ
Vùn vụt lướt qua, còn tia nắng cuói cùng rồi tan vào
đường mép viền hồn nước.

Trong cuộc hành trình ấy, theo cách riêng của mình, tôi đã biết
Nhận những nỗi buồn và hát tạ ơn.

Hoà Bình 28. 8. 2001
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 4 Tháng 8 20, 2008 2:11 pm

Bài hát cũ

Đang vây bọc quanh tôi
Những lời nói ngọt ngào, những vòng tay rộng mở
Tôi mơ thấy một bài hát cũ
Mơ hồ cất lên lặng lẽ vách tường

Ngày nào bước chân chẳng qua đây
Ngày nào mùa thu chẳng đến
Cuộc ồn ào ném tôi ra xa
Rời khỏi ngôi nhà đã sống

Bên bờ dậu, những chiếc bình
Tình nguyện đứng lặng im chờ đợi
Như một ổ rác rỗng không rối bời
Sự dối lừa thản nhiên sẽ cắm mình trong đó

Èo uột hơn bóng đêm, mặt trời qua khung cửa
Đang vây bọc quanh tôi, những khoảng cách không còn
Tôi thấy mọi người xa nhau hơn
Bởi quá gần chuyện trò hẹn thề, chung thuỷ

Nhưng ngôi nhà của tôi! Ngôi nhà của tôi!
Nơi ẩn chứa bao điều thân thuộc
Nơi không có những con mắt nhìn trộm những nghĩ suy thảng thốt
Đang chậm rãi mờ xa, ẩn khuất dọc triền đồi

Lại vây bọc quanh tôi cay đắng nụ cười
Và hồi ức mùa thu tĩnh lặng
Mơ hồ cất lên qua vách tường sống sượng
Bài hát đã từ lâu nghẹt thở khí trời!
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Trên những tàng cây

Bài viết chưa xemgửi bởi Xvetta » Thứ 2 Tháng 8 25, 2008 1:18 pm

Trên những tàng cây

Trên những tàng cây, những chiếc lông cây
Đang từ từ nở ra, từ từ vươn dài, từ từ cuốn vào tán lá
Đang từ từ lay động, từ từ hoá thân thành những đám mây
Vô hình, trắng muốt, thò chân qua bậu cửa

Trong bậu cửa, những hạt bụi cũng từ từ bay lên
Từ từ giang rộng đường bay, từ từ đậu vào cuống lá
Từ từ, thản nhiên làm công việc đổi diệp lục của mình
Và hoá thành những cánh tay đưa cao, từ từ cầu xin, từ từ van lơn, từ từ câm nín.

Trên những tàng cây, còn có những chiếc lông cây khô
Đã chết bụi bao năm cũng từ từ trở mình thức dậy
Từ từ hồi tưởng bước chân hoá mây trắng thưở nào
Trong mỗi bước chân, vọng vang phút chó sủa ma, tiếng ai đó đi đi lại lại...

Từ từ một tiếng mẹ rên la, từ từ một tiếng lá khô vừa dứt
Từ từ một hạt bụi ướt, từ từ một đám mây tan trong nước, từ từ một chiếc lông khô theo kiến lướt dọc cành
Từ từ một tiếng nấc đêm thanh, từ từ một tàng cây đổ, những chiếc lông cây vỡ

Trên những tàng cây...
Những đám mây thao láo bậu cửa
Không hiểu được vì sao mình chẳng hoá ra mình...
Xưa nay chỉ thấy Xvetta cười
Có ai thấy thiếu phụ khóc đâu!
Hình đại diện của thành viên
Xvetta
Trưởng thôn bản QBO
Trưởng thôn bản QBO
 
Bài viết: 2924
Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 11 22, 2006 4:54 pm
Đến từ: "Kho thóc của vua Hùng"

Bài viết chưa xemgửi bởi Xé Váy » Thứ 4 Tháng 11 19, 2008 8:38 am

Ngày trôi qua

Ta nằm trong đám đất đìu hiu
Những ngày tháng đã trôi qua, chẳng để lại gì
Khi niềm vui như tiếng lá rơi vào đáy nước
Và nỗi buồn như hơi nước đọng nơi ô cửa kính.
Tất cả nhỏ giọt
Màu đen tinh khiết của đêm
Đã bao trùm lên hết thảy im lìm
Trong ẩm ướt, ta còn ngửi thấy sặc mùi đất hoang vu nơi thân mình trú ngụ

Còn điều gì sẽ trôi qua trước mắt ta trên đám đất này?
Bầu không khí nặng trĩu cuống hoa rữa tàn, áo quần, vạc giường cháy dở
Ta nằm đây, vĩnh viễn như một trong số những mẩu than đen nhánh kia
Hút nặng nước mưa trời, rồi khô cong...
Khô cong...
Chẳng cần gọi tên là gì nữa!
Anh dắt em qua cầu
Cởi áo đưa cho nhau
Nhớ về nhà đòi mẹ
Gió bay rồi còn đâu...
Hình đại diện của thành viên
Xé Váy
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 244
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 10 13, 2008 9:20 am
Đến từ: Đầm Vạc

Bài viết chưa xemgửi bởi Xé Váy » Thứ 4 Tháng 11 19, 2008 8:47 am

Hồi tưởng

Thứ hai
Nụ cười khơi mở

Thứ ba
Lịch trình đặt sẵn
Đón đưa

Thứ tư
Đến muộn một giờ

Tạm thời ngáp vặt
Thứ năm

Màn hình vụt tắt
Ngày kế cận

Thứ bảy
Nghiêng ngó lôtô

Vãn khách
Mọi người đều đi đám

Tôi dễu qua nhà thương
Trong bộ áo quần bọc thép
Nghe một tiếng thốt lên cắt ngang hồi tưởng dở hơi
À, XIN CHÀO,
Rất tốt!
Anh dắt em qua cầu
Cởi áo đưa cho nhau
Nhớ về nhà đòi mẹ
Gió bay rồi còn đâu...
Hình đại diện của thành viên
Xé Váy
Bạn tri kỷ QBO
Bạn tri kỷ QBO
 
Bài viết: 244
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 10 13, 2008 9:20 am
Đến từ: Đầm Vạc

Bài viết chưa xemgửi bởi noname » Thứ 4 Tháng 11 19, 2008 9:01 am

Biết Mỹ Ý từ hồi cùng học lớp bồi dưỡng thi HSG văn lớp 5, học ở Đồng Sơn. Bây giờ bạn viết được nhiều quá, còn mình thì văn thơ thui chột, mãi chẳng làm được gì nên hồn. Hic hic
Hết thật rồi
noname
Mới tìm hiểu QBO
Mới tìm hiểu QBO
 
Bài viết: 19
Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 6 10, 2007 1:38 pm
Đến từ: Hà Nội

Trang kế tiếp

Quay về Thi nhân Quảng Bình

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron